Tiếng Khóc Lẻ Loi Giữa Ḷng Thành Phố.
Linh Vũ, Nov 04, 2007
Cali Today News - Nhóm T́nh Ấm Mùa Đông đă được thành lập năm năm qua bởi nhóm bạn bè t́nh nguyện ngồi lại với nhau để thực hiện những sinh hoạt từ thiện, xă hội. Với chức năng và công việc hoàn toàn tự nguyện góp một bàn tay, mang t́nh yêu thương đến với những mảnh đời bất hạnh.
Trong suốt năm năm hoạt động, nhóm T́nh Ấm Mùa Đông chúng tôi đă thực hiện nhiều công tác xă hội từ thiện tại một vài thành phố ở Hoa Kỳ như thăm viếng những người luống tuổi neo đơn, những trẻ em mồ côi, những phụ nữ bị bạo hành, thiếu niên phạm pháp, những người bệnh tật, những trẻ em mồ côi v.v... Tất cả những công việc làm đó đến hôm nay đă trở thành thông lệ, nếu một lúc nào đó thiếu vắng, chắc anh em cảm thấy buồn lắm. Nhóm T́nh Ấm Mùa Đông quyết tâm giữ măi những sinh hoạt hằng năm cho dù là đang có muôn ngàn khó khăn phải vượt qua.
Năm nay, sau khi chương tŕnh Đêm Cali 2007 kết thúc tốt đẹp, chúng tôi cùng anh em nghệ sĩ đă hăng hái lên đường thực hiện chuyến công tác xă hội như thông lệ đề ra hằng năm. Chuyến sinh hoạt này là niềm vui, hạnh phúc của toàn thể anh em trong nhóm T́nh Ấm Mùa Đông, được cơ hội mang t́nh yêu thương của ḿnh đến với mọi người, được chính bàn tay của ḿnh mang từng ly sữa, chiếc bánh, tấm khăn, lời ca tiếng nhạc đến để chia xẻ với những mảnh đời cô quạnh.
Năm nay, tôi được may mắn đi cùng với anh em đến hai viện dưỡng lăo để thăm hỏi và phục vụ cho các cụ cao niên. Nhân dịp này tôi được tṛ chuyện rất nhiều người, thông cảm cho bao mảnh đời bất hạnh, cô đơn và biết thêm cuộc đời này có muôn ngàn trắc ẩn.
Chín giờ rưỡi sáng, tôi được anh Nguyễn Xuân Nam đánh thức dậy sau một đêm văn nghệ quá mệt mỏi. Đoàn anh em chúng tôi trên hai mươi người chuẩn bị mọi quà cáp sẵn sàng, đoàn xe trực chỉ đến viện dưỡng lăo Mission de la Casa. Chúng tôi lần lượt vào bên trong hội trường, những cụ cao niên đă tập trung tại pḥng hội của dưỡng đường nhiều cụ ngồi trên chiếc xe lăn, đón chào chúng tôi vui vẻ, những cái vẫy tay đầy t́nh thân thiện đă kéo chúng tôi gần gũi với các cụ trong giây phút đầu gặp gỡ. Các anh em chuyền tay nhau chia những phần quà nhỏ đến tận tay các cụ với những lời thăm hỏi tay bắt mặt mừng.
Các cụ rưng rưng ḍng nước mắt, ḷng tôi bây giờ cũng chùng xuống một nỗi buồn. Tôi nhớ lại h́nh ảnh Mẹ tôi mười năm trước đây trong chuyến về thăm quê, bàn tay Mẹ tôi cũng run run, mắt mẹ tôi cũng mờ nḥe những giọt lệ khi thấy tôi đến gần bên bà. Ôi biết bao là thương mến, biết bao là đau xót khi tôi không c̣n Mẹ nữa.
Chúng tôi nâng niu những bàn tay gầy đét của các cụ, lau những giọt nước mắt c̣n đọng trên g̣ má nhăn nheo của bao tháng năm. Anh em chúng tôi không muốn các cụ buồn hay tuổi thân, nên mỗi người chia nhau, người đánh đàn, kẻ đánh nhịp, người cất cao giọng hát. Chỉ trong giây phút các cụ vui cười, tay vỗ theo từng nhịp nhặt khoan của điệu nhạc, trên môi nở những nụ cười như tuổi bé thơ. Bầu không khí ấm áp đầy ấp yêu thương. Tôi vui mừng nghĩ rằng: chỉ có những tấm ḷng nhân ái góp lại với nhau th́ mới đốt lên ngọn lửa t́nh người, có thể sưởi ấm được trái tim của những mảnh đời cô quạnh. Nhóm anh em chúng tôi quấn quít thăm hỏi từng người, nhiều cụ đă đưa tay bẹo má, vuốt tóc chúng tôi như đang nựng nịu những đứa con thân yêu của họ. Tôi không thể nào dấu được nỗi xúc động, chỉ ôm mặt trong nghẹn ngào. Thử hỏi mấy ai nh́n h́nh ảnh này mà không rơi nước mắt, làm sao không nhớ đến Mẹ ḿnh! Tôi ôm vai một cụ già, bà siết đôi tay tôi thật chặt rồi nói: Bà cám ơn các con. Chỉ hai tiếng đơn giản thế thôi đă làm con tim đau nhói. Bà không dùng những lời cao siêu triết lư để đăi đưa, chỉ một ánh mắt nhân từ, một tấm ḷng chân thật, trái tim của các cụ nơi đây đă thành vĩ đại hơn hơn bất kỳ một vĩ nhân nào khác.
Giờ thăm viếng gần hết, chúng tôi thật sự không muốn từ giă ra đi, t́nh quyến luyến, nổi cảm thông và con tim thương yêu đồng loại cứ muốn giữ chân chúng tôi ở lại. Chúng tôi cũng hiểu trong cuộc sống hôm nay với ḍng đời hối hả áo cơm, xă hội và con người đă bớt đi chút “T́nh” cho nên nhiều người kém may mắn, những kẻ neo đơn đă nhiều đêm khóc lẻ loi một ḿnh, nuốt những ḍng lệ oan khiên ngược ḍng hơi thở.
Viện dưỡng lăo Senior Center tại Milpitas không chỉ có người Việt Nam mà c̣n nhiều sắc tộc khác, họ cũng vui mừng gần gũi với chúng tôi, mặc dù những bản nhạc Việt Nam chúng tôi đă hát, họ không hiểu được ư nghĩa, nhưng hành động chia xẻ t́nh người và nhịp đập yêu thương của chúng tôi không c̣n là bức tường ngăn cách giữa những con người xa lạ với nhau. T́nh yêu thương không phân biệt màu da, sắc tộc, ngôn ngữ. Con tim yêu thương là mái nhà chung của nhân loại nối ṿng tay lớn.
Nhóm nghệ sĩ hôm nay đi với chúng tôi có ca sĩ Y Phương, ca nhạc sĩ Trần Lăng Minh, ca sĩ Nga Mi, ca nhạc sĩ Trần Chí Phúc, nhạc sĩ Lê Huy, ca sĩ Xuân Sanh, ca sĩ Christina Sing và Bobby, nhạc sĩ Thanh Vũ,... tất cả rất nhiệt t́nh và nh́n cuộc sống rất thật bằng đôi mắt của con tim. Tất cả đă đàn, đă ca như chưa bao giờ được ca. Ca hát đến nỗi mà nước mắt ḿnh tuôn chảy lúc nào vẫn không hay biết. Y Phương hát với hai ṿng tay ôm chặt một cụ già. Khi bản nhạc chấm dứt, hai ḍng nước mắt lặng lẽ rơi xuống trên đôi g̣ má một Già, một Trẻ đă làm cho mọi người sụt sùi ngấn lệ và ḷng tôi như có muôn ngàn mũi kim xuyên thủng.
Cuộc thăm viếng tuy ngắn ngủi nhưng để lại trong ḷng mọi người biết bao là thương nhớ, bùi ngùi. Sau đó chúng tôi phải chia tay với các cụ để đến một nơi khác như chương tŕnh sắp xếp. Những bàn tay vẩy chào từ giă vẫn măi đưa cao, có những bước chân khập khểnh bước theo sau chúng tôi để tiển đưa măi đến hành lang, có lẽ trong ḷng các cụ không muốn chúng tôi rời xa họ. Một người bạn trong nhóm ôm các cụ nói lời từ giă rồi quay sang tôi nói khẻ: Các cụ làm tôi nhớ Mẹ tôi quá, Mẹ tôi hôm nay cũng chừng ấy tuổi, một người đàn bà chân mang dép ngược, với chiếc áo vá nhiều mănh cả đời chỉ biết gian khổ v́ con. Tôi chỉ gặp Mẹ tôi được một lần và bây giờ th́ không c̣n nữa. Tôi thông cảm nỗi ḷng của anh nhớ Mẹ, v́ tôi hiểu được một người Mẹ thân gầy yếu đuối nhưng trong ḷng chứa cả một đại dương. Tôi lau vội giọt nước mắt bước ra khỏi khu dưỡng đường mà trong ḷng vẫn c̣n mang theo một nỗi buồn man mác.
Mười Hai Giờ Rưỡi cùng ngày, đoàn chúng tôi có mặt tại Milpitas Senior Center. Tất cả những cụ già đă quây quần đầy đủ trong pḥng ăn, thấy chúng tôi đến mọi người reo mừng chào hỏi, chúng tôi cũng chia nhau đi thăm hỏi từng người, những cái bắt tay, những nụ cười, ánh mắt đầy thân mật đă làm mọi người vui vẻ. Dù là ở lớp tuổi nào, sắc tộc nào nếu chúng ta mang t́nh yêu thương từ con tim để đối xử th́ nơi đó có nguồn hạnh phúc nở hoa, những giận hờn, ích kỷ sẽ bay xa và nụ cười sẽ ở măi trên môi. Chúng tôi mang đến các cụ từng ly nước, từng chiếc bánh với một bữa ăn t́nh nghĩa, chúng tôi bắt đầu ca hát làm vui cho các cụ.
Các anh em nghệ sĩ thay nhau ca những nhạc phẩm quen thuộc mà các cụ ưa thích, những bài dân ca mà các cụ đă nghe thời niên thiếu. Ca sĩ Christina Sing và Nhạc sĩ Bobby đă được các cụ vỗ tay dồn dập với những bản dân ca vui nhộn, có cụ đứng lên nhảy theo điệu nhạc một cách hồn nhiên như thời tuổi trẻ. Dưỡng đường này số người Việt ít hơn, phần đông là người sắc tộc khác, cho nên các cụ được dịp thưởng thức những ca khúc bằng tiếng Anh, tiếng Họa rất thích thú. Cặp Nghệ Sĩ Trần Lăng Minh và Nga Mi đă làm một số cụ già người Hoa cùng ca theo nhạc phẩm “Mùa Thu Lá Bay” thật là dễ thương nhiều thích thú.
Không khí hội trường mỗi lúc mỗi vui nhộn hơn, Tuy một bản nhạc xưa cũ, một âm thanh không rơ ràng nhưng đây là niềm vui, niềm hạnh phúc to lớn đối với họ trong những tháng ngày cô đơn của cuối đời. Các cụ được ca, được nhảy múa, được sống lại những giây phút của một thời xuân trẻ, đă níu lại những kỷ niệm lu mờ từ lâu đă chết dần trong kư ức. Buổi văn nghệ kiểu bỏ túi vẫn liên tục và bữa ăn trưa của các cụ được dọn ra, tuy những món ăn đơn sơ nhưng đầy cả t́nh người, những ly trà nóng nhỏ nhoi nhưng chứa cả trời yêu thương, an ủi.
Chúng tôi đến thăm hỏi một cụ già đang ngồi ăn với đôi mắt đăm chiêu nh́n ra bên ngoài khung cửa sổ. Chúng tôi đến bên bà vuốt ve thăm hỏi, bà nh́n chúng tôi như muốn rưng rưng ḍng lệ,…
Tôi cũng im lặng không hỏi ǵ thêm, tự dưng ḷng tôi như chao đảo, miệng tôi như mặn đắng và nước mắt tôi đă ứa trào trong khóe mắt. Bỗng dưng tôi gọi hai tiếng Mẹ ơi trong tận cùng chua xót. Hỡi nhưng ai không có Mẹ sẽ hiểu thế nào về nỗi cô đơn khi ḍng đời không suông sẻ, nhưng ai đă từng không biết về Mẹ sẽ cảm thấy nỗi khát khao có Mẹ dường nào. Tôi nhớ bài học thuộc ḷng “Ngày tựu trường” làm tim tôi co thắt. Mẹ tôi không c̣n nữa, nhưng tôi cảm giác như có Mẹ tôi quanh quẩn đâu đây.
Bà cụ nh́n chúng tôi như muốn nói thêm một điều ǵ, nhưng rồi bà lại im lặng đưa tay nâng ly nước đă cạn lên môi. Tôi cũng im lặng chỉ gọi lên hai tiếng: Mẹ ơi để con đi lấy thêm nước cho Mẹ, tiếng mẹ ơi trong một thoáng đă làm tôi sung sướng vô ngần, tiếng Mẹ sao thiêng liêng quá đổi, mang đến tôi cả trời dĩ văng, cả cuộc đời trăm nẻo yêu thương. Tôi ngồi bên một người xa lạ nhưng trong ḷng cứ ngỡ là đang ngồi trong ṿng tay mẹ ḿnh năm xưa. Thật sự lúc này tôi muốn gào khóc thật to, muốn kêu tên Mẹ, muốn nằm trong ṿng tay ấp ủ yêu thương của mẹ cùng với tiếng ru hời Mẹ ru vào giấc ngủ. Tôi như đang t́m thấy bóng dáng Mẹ tôi với đôi chân liu xiu đầy nặng nhọc trong buổi chợ chiều quay bước trở về.
C̣n nhiều câu chuyện thương tâm, c̣n nhiều tâm sự đầy nước mắt của các cụ nơi đây, nhưng giấy bút nào để chúng tôi kể hết, con tim nào để chúng tôi chứa hết những nỗi đau của cuộc đời, ngôn ngữ nào để chúng tôi có thể nói hết ḷng yêu thương của chúng tôi muốn trao cho họ. Chúng tôi chỉ biết cầu nguyện ơn trên cho các cụ được những tháng ngày b́nh an trong tuổi già hiu quạnh.
Nhóm T́nh Ấm Mùa Đông chúng tôi không ồ ạt đông người, không phẩm vật to tát, nhưng điều quí giá nhất mà anh em chúng tôi có là mọi người đều có cùng một nhịp đập con tim với cả một tấm ḷng.
Tôi nhớ câu trong sách không biết vị chư tăng nào đă viết có lẽ đây cũng là kim chỉ nam mà nhóm chúng tôi tâm niệm: “Ḿnh và chúng sinh tuy chẳng có duyên, chẳng quen biết ǵ, song cái khổ của họ cũng là cái khổ của ḿnh. Sự đau đớn của họ cũng là sự đau đớn của ḿnh. Thân họ khổ nhưng ḷng ḿnh lo. Vết thương tuy nơi thân người nhưng khổ đau là nơi ḷng ta. Tinh thần này chính là đồng thể đại bi.”
Một ngày hạnh phúc đầy t́nh người rồi cũng qua mau. Nắng bên ngoài viện dưỡng lăo đă lên cao, chúng tôi tay trong tay ôm các cụ già vào ḷng ḿnh một lần chót để nói lời chia tay, những ánh mắt bịn rịn như muốn níu chân chúng tôi ở lại. Đời người sao quá đỗi đắng cay, cánh hoa nào tôi sẽ gắn lên áo những người Mẹ, người Cha cô đơn hôm nay và nụ cười nào tôi sẽ giữ lại khi tuổi xuân của tôi mai đây sẽ không c̣n nữa.
Linh Vũ (10/28/07)
|
Page
1 of 1
|
|
Send
this article to a friend.
|