Cập nhật liên tục trong ngày, 7 ngày/tuần

Community News
Vietnam
US News
World News
Opinions
Business News
Real Estate News
Family News
Jobs & Career
Health
Resources
Education
Women
Elections
Local News

Calitoday Interview

Science & High Tech News
Sport News
Entertainment
Chuyen Nhat Stories
Nguoi Cuoi Pho Stories



























HIỆP ƯỚC XÂM LĂNG PARIS 1973
Nguyễn Hồng Dũng Ph. D, Feb 04, 2010

Cali Today News - Sảnh đường dùng làm cafeteria đối diện với thư viện đang chạy một điệu nhạc Hip-hop với tựa đề Empire State of Mind qua giọng nam khá rộn ràng Jay-Z và cô đào da đen Alicia Keys như mời mọc từng bước chân tiến vào; chiếc bàn cạnh cửa sổ nh́n xuống Warren Hall của trường Đại học East Bay vào buổi chiều thứ Tư trống vắng, mọi lúc, nhất là buổi trưa th́ nơi đây nhộn nhịp đám sinh viên Á châu cười nói huyên thuyên. Hôm nay trời Đông Vịnh sụt sùi mưa, ảnh hưởng cơn băo El Ninơ suốt tuần lễ qua khiến nhiều lớp vắng tanh. Cuối tháng mid-term này buộc sinh viên hiện diện, nhưng đến cafeteria tán gẫu cũng thưa hơn mọi hôm. Vài em du học sinh Việt Nam thấy tôi bước vào với ly CaCao nóng hổi trên tay liền mời ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn tṛn sát cửa. Vui vẻ nhận lời rồi an vị, nh́n các em không mua thức ăn ǵ, tôi lên tiếng xă giao:
-Các em tuyệt thực sao?
-Tụi em về dorm ăn cơm! Helen, cô bé đến từ Hà Nội mau mắn trả lời, nhưng tụi em phải ngồi đây để thảo luận một đề tài thuyết tŕnh cho tuần tới. Helen lần lượt giới thiệu các bạn, -Thomas và Nancy cũng tốt nghiệp khoa ngữ văn tại Đại học Tổng hợp Hà Nội được học bổng qua đây nghiên cứu ngành quản trị kinh doanh.
Tôi làm giáo sư cố vấn cho Hội sinh viên Việt Nam nhiều năm liền nên thỉnh thoảng chủ tọa các cuộc họp mặt hoặc nhu cầu liên hệ đến quyền lợi học sinh thiểu số trong lănh vực văn hóa, nghệ thuật hay những dịp thảo luận trực tiếp để đề xuất ư kiến, nhất là can thiệp vài sự việc gay cấn giữa nhóm sinh viên “trong, ngoài” vốn hiện hữu những mâu thuẫn chính trị cũng như ư niệm về tiến tŕnh xây dựng đất nước…, v́ thế gương mặt này trở nên quen thuộc hơn và thường được ân cần mời mọc, chia xẻ bởi nhóm trẻ vui tính. Vừa ngồi xuống hớp một ngụm CaCao thấm giọng, tôi nh́n Helen với tên Việt là Hiền hỏi nhỏ:
-Đề tài ǵ có vẻ quan trọng thế?
Thomas, người con trai khuôn mặt khôi ngô bởi vầng trán cao lộ nét thông minh, tên chính là Bùi Ngọc Tuấn đến từ Hải Dương, sinh viên bậc cao học năm thứ hai mở laptop đặt trên bàn rồi tŕnh bày những bố cục dự định thuyết tŕnh giữa khóa lớp “Political Science” của Giáo sư William Martin, topic tự chọn mà nhóm này đă lựa là: “Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, tái lập ḥa b́nh tại Việt Nam 1973”. Khi đọc xong phần soạn thảo mà Thomas biên chép có những điều lạ lùng đại khái như sau: “Hiệp định Paris bắt buộc Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam để cho phía chính quyền Sài G̣n mau sụp đổ đặng chúng ta thống nhất hai miền. Tiến tŕnh thương thuyết bản hiệp định Paris rất gay go v́ đồng chí Lê Đức Thọ cố vấn chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đ̣i hỏi Hoa Kỳ bồi thường chiến tranh ba tỷ rưỡi Dollar, nhưng ông Kissinger đại diện phía Mỹ không chấp nhận nên cuộc họp bị ngưng trệ mà Hoa Kỳ cần phải rút quân khỏi miền Nam càng sớm càng tốt. Do đó Kissinger xin lịnh máy bay chiến lược B52 dội bom Hà Nội ép ta phải kư để Mỹ sớm trở về nước an toàn. Tưởng có thể san bằng thủ đô bởi không kích, ai ngờ quân ta rất anh dũng, lính pḥng không bắn hạ 35 chiếc B52 khiến Hoa Kỳ kinh hoàng và vội vă chấp nhận lời yêu cầu do Đồng chí Lê Đức Thọ đề nghị.”

Tôi đọc đến hàng chữ cuối cùng vẫn không thấy các em trích dẫn từ “source” nào nên trầm ngâm ái ngại một đổi, thấy vậy, Nancy tức Thu Nhàn, sinh viên cao học năm đầu đến từ Quảng B́nh với âm điệu khá chất phác, không hoa mỹ, tốt nghiệp cử nhân Anh văn Hà Nội nhưng phát âm c̣n nặng giọng “quê hương” sốt sắng thúc giục:

-Thầy giúp tụi em đi! Chúng em muốn cái presentation này thật đúng với ư nghĩa của nó, chủ yếu của topic là nêu lên sự thật phản ánh tính trung thực lịch sử.
Tôi nh́n đồng hồ, gần sáu giờ chiều…tầm này freeway bị traffic cao. Hăy ngồi nán lại và nói cho các em những chấm phá lịch sử đă trở thành hiển nhiên với chút thời gian chờ đợi chắc hữu hiệu và giá trị biết bao, chẳng những khai thông bộ óc non trẻ vốn bị nhồi nhét quá nhiều mớ thiên kiến bất công, lừa dối và xu nịnh qua lối sống hiện thực trong t́nh trạng xă hội Việt Nam ngày nay, mà c̣n nói cho sinh viên Mỹ biết cụ thể sự hy sinh của năm mươi tám ngàn cha ông tại đó đầy thiêng liêng nhưng cũng đủ hẩm hiu. Có lẽ các em là nạn nhân của xu thế bẻ cong ng̣i bút, chà đạp lên lẽ phải và giẫm lên nhau tranh sống nên thế hệ sinh ra, lớn lên, cứ chấp nhận thực tế như sự tự nhiên của cuộc đời ban phát. Cơ hội biết được sự thật là một hành động lương thiện, chính chút nhân duyên này gieo ra, biết đâu mai sau các em chẳng gặt hái bao quả ngọt của ḷng tín thành, tự trọng?. Những đôi mắt mở to đón chờ điều ǵ tôi sắp sửa nói, nh́n từng nhíu mày đoán biết nỗi tha thiết chân t́nh của kẻ đi t́m lẽ thực; nhưng oái ăm cho cuộc đời, cái sai, cái đen tối và phá hoại bao giờ cũng mạnh mẽ, dễ dàng đầy vẻ hấp dẫn hơn cái đúng, cái sáng sủa và xây dựng vốn khiêm tốn lại đầy chông gai thử thách.
Tôi đằng hắng lấy giọng và nói thật chậm để các em hiểu rằng, lịch sử phải gồm con người, thời gian và nơi chốn đúng sự thật, ở điểm này hiệp định Paris xăy ra gần bốn thập niên, những nhân vật then chốt trong sự kiện vẫn c̣n hiện hữu và trước khi thác xuống tuyền đài th́ bao sự thật dù phũ phàng cũng được phơi bày, giải mă. Do đó, bổn phận của các em phải thuyết tŕnh đúng nguyên trạng để mọi người thẩm định giá trị của từng sự kiện lịch sử.

Ngoài kia, trời chùn xuống màu xám hoàng hôn, đèn vàng soi các parking đă bật sáng hắt ánh chớp lên khung cửa sổ. Tôi ngồi thật im lặng như ôn lại những khúc phim oan nghiệt đă bức tử một chế độ, một quốc gia non trẻ mà hậu quả của nó không dừng lại ở kiếp nhân sinh, hàng triệu vong linh vẫn uất ức ở biển khơi Đông hải, hàng vạn sinh linh vất vưởng chốn sơn lâm u uẩn, và nhiều thế hệ sống trong gian trá, phỉnh phờ…

Mốc lịch sử chính là ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại thủ đô Paris, Pháp quốc. Các nhân vật chủ chốt tham gia đàm phán để có bản hiệp định Paris gồm hai phía là Hoa Kỳ và Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa. Hoa Kỳ cử cố vấn đặc biệt của Tổng thống Richard Nixon là Henry Kissinger cùng trưởng đoàn đàm phán Henry Cabot Lodge, Jr. Phía c̣n lại là Cố vấn cao cấp Lê Đức Thọ và trưởng phái đoàn Xuân Thủy. Khi đặt bút kư kết văn kiện gồm đủ các bộ trưởng ngọai giao của bốn bên là William P. Rogers Bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ; Trần Văn Lắm Bộ trưởng Việt Nam Cộng Ḥa; Nguyễn Duy Trinh Bộ trưởng Việt Nam Dân chủ Cộng Ḥa và Nguyễn Thị B́nh Bộ trưỏng Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng Ḥa miền Nam Việt Nam. Đối với phía Việt Nam Cộng Ḥa th́ bản Hiệp định Paris không được toàn dân biết đến, không có quyền quyết định và đương nhiên không được nhân dân ủng hộ nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến vận mạng sống c̣n của miền Nam Việt Nam.

Quân đội Hoa Kỳ hiện diện ở Việt Nam từ đầu thập niên Sáu mươi để bảo vệ nền tự do cho miền Nam Việt Nam, ngăn chận làn sóng đỏ từ Trung Cộng lan tràn xuống các nước Đông nam Á châu theo học thuyết Domino thời Tổng thống Eisenhower. Tuy nhiên, chiến tranh càng ngày càng leo thang khiến số binh sĩ Hoa Kỳ thiệt mạng trên chiến trường Đông dương khá cao làm cho nhân dân Hoa Kỳ phản đối chính sách ngoại giao bởi chính quyền Tổng thống Lyndon Johnson. Ngày 5 Tháng 11 năm 1968 cuộc tranh cử Tổng thống giữa hai đảng Dân chủ là đương kim Phó Tổng thống Hubert Humphrey và đối thủ Cộng ḥa là cựu Phó Tổng thống Richard Nixon đều trương ra khẩu hiệu chấm dứt chiến tranh, đem lại ḥa b́nh cho Việt Nam. Để có được đ́nh chiến hầu binh sĩ Hoa Kỳ rút khỏi nơi đây trong danh dự th́ việc ḥa đàm phải thực hiện mà các phe lâm chiến cần thỏa hiệp. Lúc đó Hoa Kỳ đang dội bom tại Hà Nội buộc Cộng sản Bắc Việt nghiêm chỉnh ngồi vào bàn đàm phán, trong khi phía Việt Nam Cộng Ḥa dưới sự lănh đạo của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu nhất quyết không chấp nhận Chính phủ Lâm thời Cộng ḥa miền Nam Việt Nam v́ đó chính là con cờ của Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa. Gần ngày bầu cử tại Mỹ, Lyndon Johnson ra lịnh ngưng oanh tạc Hà Nội để viện dẫn dấu hiệu ḥa đàm thành công hầu mang lại sự ủng hộ của cử tri cho ứng viên Dân chủ Hurbert Humphrey. Tuy nhiên, trong thông điệp Quốc Khánh trước Lưỡng viện Quốc hội ngày 1-11-1968, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố tẩy chay ḥa đàm Paris v́ những sự bất lợi nghiêng về phía Việt Nam Cộng Ḥa. Tờ Washing Post đă đăng tải quyết định này trước ngày bầu cử khiến nhân dân Hoa Kỳ nghi ngờ thực tâm của chính quyền Lyndon Johnson mà ứng cử viên Hubert Humprey sẽ tiếp nối. Do đó kết quả bầu cử cho ứng viên Cộng Ḥa hơn hẳn nửa triệu phiếu dành chiếc vé vào ṭa Bạch ốc đến cựu Phó Tổng thống Richard Nixon (43.4% vs 42.7%). Khi làm chủ Bạch cung th́ Kissinger được chọn làm cố vấn an ninh quốc gia và hành động tiên khởi trong nhiệm kỳ đầu của chính quyền Nixon là Kissinger bằng mọi cách thực hiện cho kỳ được ḥa đàm Paris kể cả thực hiện cuộc đi đêm với phía Hà Nội mà không thông báo cho Việt Nam Cộng Ḥa, thậm chí Đại sứ Mỹ tại Nam Việt là Bunker cũng ém nhẹm vụ bất minh trên. Tiến xa hơn một buớc, Henry Kissinger muốn cho Richard Nixon tái đắc cử nhiệm kỳ II nên phải giải quyết gấp những vấn đề mà các phe liên hệ chưa chấp nhận, v́ thế mà Kissinger đă bay đến Hà Nội vào trung tuần tháng 10 năm 1972 mật đàm với Lê Đức Thọ, Xuân Thủy..lại không thông qua đồng minh Việt Nam Cộng Ḥa. Khi bản văn Hiệp định Paris phát thảo bằng Anh ngữ có chữ kư tắt của Henry Kissinger và Lê Đức Thọ gồm nhiều điểm bất lợi nghiêng về miền Nam Việt Nam, giá như nếu Sài G̣n đồng thuận th́ chẳng khác nào dâng miền Nam cho Bắc Việt thống trị. Thật ra, chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa cương quyết không đến tham dự hội đàm Paris ở giai đoạn đầu v́ sự hiện diện của Mặt trận Giải phóng Miền nam Việt Nam, một quái thai của Hà Nội và Cộng quân được quyền ở lại miền Nam theo ḥa ước; hơn nữa, Hoa kỳ viện cớ đ́nh chiến để có thể rút khỏi chiến trường Việt Nam, Hà Nội lợi dụng lúc này sẽ xua quân vào vĩ tuyến 17 ngay tức thời. Người Mỹ không hiểu tâm địa Cộng sản bằng chính người Việt; bản chất gian ác, lừa dối và khủng bố của Việt Cộng đă lộ rơ từ sau hiệp định Genève 1954 đến cuộc cải cách ruộng đất, Nhân Văn Giai Phẩm và Tết Mậu Thân. Thế yếu của Việt Nam Cộng Ḥa là sự lệ thuộc quân viện từ đồng minh, nếu Hoa Kỳ không viện trợ vũ khí và đạn dược th́ lấy ǵ bảo vệ miền Nam khi Hà Nội được Liên Sô và Trung Cộng hậu thuẩn tối đa. Tổng thống đệ nhị Cộng Ḥa đứng giữa hai ngả rẽ trọng đại của đất nước với chữ “yes, no”. Nếu thuận kư th́ quân viện được trang bị tiếp tục chiến đấu bảo vệ tiền đồn thế giới tự do, nhưng như vậy có nghĩa là trước sau ǵ Cộng Sản cũng thôn tính bởi bản văn ghi rơ quyền trú đóng của họ tại Nam Việt dù Nixon đă viết thư hứa hẹn với Tổng thống Thiệu rằng, “tôi xin bảo đảm với ngài, nếu Bắc Việt vi phạm hiệp định th́ Hoa Kỳ sẽ trả đũa trong ṿng 24 giờ”. C̣n nếu phủ quyết th́ hậu quả là “Hoa Kỳ cắt đứt mọi viện trợ đến quư quốc” và Mỹ sẽ hành động đơn phương cũng như lời đề nghị rút hết 300 ngàn binh sĩ Bắc Việt gài lại trong Nam phải tập kết về Bắc không được cứu xét.

Để tăng thêm sự bảo đảm giá trị pháp lư vĩnh cửu cho bản Hiệp định Paris được tôn trọng, Hoa kỳ yêu cầu ông Tổng thư kư Liên Hiệp Quốc Kurt Waldheim chứng kiến cùng các quốc gia đại cường trong Hội đồng Bảo an là Anh, Pháp, Hoa Kỳ, Nga Sô, Trung Cộng thêm bốn nước thành viên Ủy ban Quốc tế Kiểm soát Ba Lan, Hung Gia Lợi, Nam Dương và Gia Nă Đại đồng bảo trợ, chính hành động bảo kê này buộc Việt Nam Cộng Ḥa chấp thuận cho Ngoại trưởng Trần Văn Lắm đến thủ đô Paris kư kết văn kiện chấm dứt chiến tranh, lập lại ḥa b́nh cho Việt Nam.
Nhưng đau đớn thay, hiệp định chưa ráo mực th́ Bắc Việt vi phạm tức khắc. Hoa Kỳ nhẹ nhàng rút hết binh sĩ khỏi miền Nam và các tù binh Mỹ tại Hà Nội cũng đáp máy bay về Hoa Thịnh Đốn. Họa vô đơn chí, ngày 8 tháng 8 năm 1974 Richard Nixon từ chức v́ tai tiếng vụ Watergate, những hứa hẹn của vị tổng thống siêu cường đối với chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa cũng bay theo làng gió. Phó Tổng thống Gerald R. Ford lên thay thế cương vị số Một hành pháp Hoa Kỳ chẳng có chút “nợ nần” với những lời cam kết mà vị tiền nhiệm từng viết trên giấy trắng mực đen.

Nội dung của Hiệp định Paris chính là bản án tử h́nh đối với Việt Nam Cộng Ḥa; nh́n vào điều 2 văn kiện sẽ thấy rơ mối đại họa được trân trọng đóng khung như sau: “Ngừng bắn trên toàn Việt Nam sẽ bắt đầu từ 27 tháng 1 năm 1973: với tất cả các đơn vị quân sự ở nguyên vị trí. Mọi tranh chấp về quyền kiểm soát lănh thổ sẽ được giải quyết bởi uỷ ban quân sự liên hợp giữa hai lực lượng của Việt Nam Cộng ḥa và Việt Cộng. Trong ṿng 60 ngày, sẽ có cuộc rút lui hoàn toàn của quân đội Mỹ và đồng minh cùng các nhân viên quân sự Mỹ ra khỏi Việt Nam Cộng ḥa. Các bên không được tăng cường binh lính, nhân viên quân sự, vũ khí, đạn dược hoặc vật liệu chiến tranh vào Nam Việt Nam, trong trường hợp để thay thế th́ phải theo nguyên tắc một-đổi-một. Hoa Kỳ sẽ không tiếp tục can thiệp quân sự vào "các vấn đề nội bộ" của Nam Việt Nam”. Rơ ràng Hoa Kỳ phủi tay với đồng minh v́ quyền lợi của Nixon mong đạt được phiếu cho lần tái cử hơn là lư tưởng bảo vệ dân chủ, tự do!. Nhưng mối họa khủng khiếp lù lù trước mặt là gần nửa triệu quân Bắc Việt tiếp tục ở lại chiến trường miền Nam cộng thêm binh đội của cái gọi là Mặt trận Giải phóng th́ dễ ǵ Việt Nam Cộng Ḥa trường tồn?

Trên thực tế, Hiệp định Genève 1954 đă chia cắt đất nước ở vĩ tuyến thứ 17 thành hai thể chế chính trị có quốc hiệu riêng biệt, do đó bất cứ người bộ đội Cộng Sản miền Bắc xâm nhập vào Nam phải được tống xuất khỏi lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa, đàng này hiệp định Paris ngầm cho phép quân Bắc Việt ở lại là điềm hiểm họa khôn lường. Đúng như vậy, sau khi hiệp định ḥa b́nh kư kết th́ chiến tranh lần lượt leo thang, người dân miền Nam chưa được hưởng một ngày an lành cho đến lúc chính quyền Sài G̣n sụp đổ trưa 30 tháng Tư năm 1975.

Trở lại cuối năm 1973 khi Ủy ban Nobel bầu chọn hai ông Henry Kissinger và Lê Đức Thọ nhận giải thưởng Ḥa b́nh đă làm cho ư nghĩa cao quư từ sáng kiến của kỹ sư Thụy Điển Alfred B. Nobel thiết lập năm 1895 bị hoen ố. Bởi v́ hơn ai hết, người Việt Nam lương thiện nào cũng biết ông Kissinger tận tụy thương thuyết để Hoa Kỳ có cớ “bỏ đồng minh tháo chạy” chẳng đếm xỉa đến an nguy của nhân dân miền Nam chứ đừng nói ǵ đến chữ ḥa b́nh. C̣n Lê Đức Thọ thương thuyết hiệp định ngưng bắn với ư đồ tiến chiếm miền Nam bằng vũ lực sau khi Hoa Kỳ rút quân. Nếu họ Lê thực tâm v́ ḥa b́nh th́ mắc mớ ǵ phải từ chối giải thưởng, bởi lẽ chính ông ta biết rằng, nếu lỡ nhận rồi th́ ăn nói làm sao với thế giới khi mă tấu, súng đạn, xe tăng, bộ đội dồn dập tấn công miền Nam hiền lành?

Đồng hồ trên vách tường cafeteria chỉ đúng 8 giờ tối, trời mưa khá nặng hạt nhưng Helen, Thomas và Nancy chăm chú nghe tôi phân tích từng phần. Cả bốn chúng tôi thật xúc động v́ cảm thấy bị thương tổn khá nặng với thân phận con dân một nước nhược tiểu. Ly CaCao nguội ngắt, tôi dự định kết thúc buổi hàn huyên “bỏ túi” th́ Thomas hỏi một câu hết sức quan trọng:
-Thưa thầy, vậy th́ bản hiệp định Paris có c̣n giá trị pháp lư hay không?

-Thật ra bản hiệp định chưa thực hiện được ư nghĩa ḥa b́nh theo tinh thần của nhiều quốc gia mong mỏi ngoài âm mưu của Mỹ rút quân và Bắc Việt xâm lăng. Những người kư kết vẫn c̣n sống ít nhất đến giờ phút này; chánh thể Việt Nam Cộng Ḥa sụp đổ nhưng người dân miền Nam chuộng tự do vẫn c̣n hiện hữu trong cũng như ngoài nước có quyền đ̣i hỏi quốc tế thực thi nghiêm chỉnh hiệp định Paris trong khuôn khổ một cuộc tổng tuyển cử tự do có quốc tế giám sát. Cộng Sản Bắc Việt đă vi phạm hiệp định Paris, dùng bạo lực trấn áp các phong trào dân chủ ḥng độc tôn lănh đạo đất nước, nhưng xu thế thời đại buộc Hà Nội phải đổi mới để sống c̣n, chỉ phương thức đa nguyên mới có khả năng giải quyết những bế tắc trầm luân giữa quốc dân. Chia rẽ, cục bộ, địa phương tính “đàng ngoài, đàng trong” măi măi bào ṃn sức sống của dân tộc. Chính lúc nầy, tinh thần của bản hiệp định Paris tự nó khẳng định giá trị vĩnh cửu bởi nhu cầu thống nhất thật sự mà quốc dân Việt Nam đang mong chờ qua cuộc phổ thông đầu phiếu tương lai.

Cộng Sản độc tài đă cai trị đất nước không mang lại ḥa b́nh, tự do dân chủ đúng nghĩa cho người dân miền Nam cũng như đại khối dân tộc, th́ nhu cầu tranh đấu để thực thi bản hiệp định Paris dưới h́nh thức nào đó quả là thiết thực, hợp ḷng dân, phù hợp với xu thế thời đại. Chắc chắn vận mệnh đất nước phải do người Việt Nam tự quyết định tương lai chính trị của ḿnh, đó là con đường thật sự về với dân tộc.

Nguyễn Hồng Dũng
27 Giêng 2010
Tài liệu tham khảo:
- Khi Đồng Minh Tháo Chạy Nguyễn Tiến Hưng 2005

- Quá tŕnh đàm phán Hiệp định Paris 1972 - nh́n từ phía Mỹ English Version do Dương Thành translated into Vietnamese
- Bản văn Nguyên Thủy Hiệp định Paris 1973 Truy cập Web

- Nixon's Blitz Leads Back to the Table, Truy cập từ Time magazine Date: Jan. 8, 1973.

- Hiệp định Paris 1973 và các văn bản có liên quan/Nghị định thư số 1 của Hiệp định Paris năm 1973 Source: Văn thư lưu trữ tại Wikisource
- Tác giả phỏng vấn Cựu Thủ Tướng VNCH Nguyễn Bá Cẩn Calitoday newspaper @www.truyenhinhvietnam.TV
- Tác giả phỏng vấn Cựu Đại Sứ VNCH Bùi Diễm Giới thiệu sách “Sống C̣n Với Dân Tộc” của Hà Thúc Kư Oct-10-2009 @Truyenhinhvietnam.TV


Page 1 of 1 Share

Send this article to a friend.

FreeVN   Feb 08, 2010 19:59:46  

Nếu giáo sư tiến sỉ Nguyễn Hồng Dũng có bản tiếng Anh bài này th́ tốt lắm. Tôi cần cho con cháu sinh và lớn lên ở đây hiểu.

Thành thật cám ơn.  
phong tran   Feb 05, 2010 17:25:56  

VN CAMPUCHIA LAO TUC LA DONG NAM A .CHI LA CON CHOT THI ... NGO HAU DAT DUOC TRUNG DONG.TOI TE NHAT LA NGUOI VIET KHONG DOAN KET(NHU NAM HAN)VA KHONG CO MOT VI NAO YEU DAN TOC VN.CHI SAO NGUYET LAM LOI CHO MINH BAT KE SU DAU KHO CUA NGUOI DAN VN= CHUNG BON CONG NO BAC VIET.NHUNG BO DOI THUONG BINH BON CHUNG BO ROI VA KEU GOI USD DEM VAO VN(THAN NHAN NUOC NGOAI).ME VN OI BAO GIO THANH BINH.......................CHUNG CON DANG GIET NHAU THANG TAY..........................  
Mai Ly Tran   Feb 05, 2010 09:29:25  

bai viet gia tri qua, mong pho bien sau rong cho moi nguoi duoc biet, nhat la trong nuoc.
Thuong kinh  
Le Nguyen Thien   Feb 05, 2010 08:55:38  

Đứng trước một đất nước bị phân hóa quá khắc nghiệt mà đám ngươi cai trị lại thục hiện chủ nghĩa NGU DÂn nên chúng ta cần phải có nhiều nhiều ngươi giải thích sự thật nhũng Lịch Sủ cận đại bởi v́ vụ TẾtMẬU THÂN cũng bị xuyên tạc, v́ vậy chúng ta nên t́m cách giúp cho thế hệ con cháu biết đúng đắng về những việc làm của những lớp người đi trước. Cám ơn Tac Gia da co gang noi cho các em du học sinh biết đưọc một giai đoạn cực kỳ chua cay nhưng là để BẢO Vệ Miền Nam.
Cam On CALITODAY  
Binh Nha^'t9   Feb 04, 2010 15:05:08  

Ca'm o*n Gia'o Su* Nguyen Hong Du~ng đa~ giai thi'ch cho ma^'y em du hoc sinh tre? o trong nuoc đuoc hie^?u ro? ho*n ve^` cuoc chien VN va` su hy sinh anh du~ng cua chien si VNCH đe^? bao ve cho ly' tuo*?ng tu do cua Mien Nam Vietnam .  
DanViet   Feb 04, 2010 03:42:44  

MOT BAI VIET HAY VA CAN THIET VI CON RAT NHIEU NGUOI VIET NAM KHONG HIEU RO VE BAN HIEP DDINH PARIS 27/1/1973 VA THE BI BUC TU CUA VNCH