Góc Việt: Cơi Chết Không Buồn
Lê B́nh, Nov 02, 2009
Cali Today News - Trong tuần này tại Mỹ có ngày Halloween. Theo tâp quán tục lệ, ngày Halloween diễn ra vào đêm 31/10 hàng năm, trước ngày 1/11.
Những ngày trước đó, trong các cửa tiệm, hàng hóa được trưng bày trong một khung cảnh quái dị những h́nh nộm được tô vẽ với những bộ mặt không phải là người, những màng nhện trắng xóa giăng mắc khắp nơi, những đồ chơi trẻ em quái dị. Ở nhà th́ những nghĩa trang với hàng mộ bia xiu vẹo, bụi bám nhện giăng, những h́nh đầu lâu, bộ xương, thần chết được trang trí ở sân, vườn. Nhà nào ít cũng có h́nh nộm bằng rơm, vài ba trái bí đỏ có trang trí Jack-O-Lantern bày ra trước cửa. Trong nhà, trên màn ảnh truyền h́nh cũng như tại các rạp các phim tŕnh chiếu đều mang nội dung quái đản. Buổi tối ngày Halloween, thanh niên thiếu nữ hóa trang thành ma quỷ đổ xô ra đường để đi từng nhà “Trick-or-Treat” xin kẹo, bánh và kể cho nhau nghe chuyện ma...v.v. Đi xin kẹo bánh chỉ có con nít, c̣n người lớn th́ bày ra tṛ khác như dạ hội, dạ vũ hóa trang, thi hóa trang, hoặc tiệc tùng ăn nhậu…có người c̣n bày nhiều tṛ rất “bạo” mà khó kể ra đây được.
Ngày Halloween cũng c̣n là dịp mua bán quảng cáo của các nhà buôn, cửa hàng. Nói một cách tổng quát th́ Halloween là ngày của mọi người, mọi nhà. Ai ai cũng vui, ai ai cũng tham dự. C̣n điều này nữa, Halloween là ngày “Lễ” của Mỹ, nhưng dường như bên Á Đông, nhất là VN cũng có ngày này…lạ thiệt. Phải chăng mỗi năm người ta dành một ngày để nhắc nhở về sự hiện hữu của thế giới bên kia? Nhưng liệu con người ngày nay c̣n ư thức được tội lỗi và sự tác động của thế giới bên kia không?
Ông Hai Dĩnh điện thoại kêu ơi ới như người ta kêu đ̣ qua sông. Khi anh em tụ họp được vài người ông đă nói những lời như trên.
Hai tay xoa vào nhau cho đỡ lạnh, Hai Dĩnh mở nắp lồng bàn chỉ vô mấy dĩa thức ăn và tiếp
-Chẳng là như vầy. Sáng nay con cháu tui đi mua thuốc ở nhà thưốc Bay Phạc-ma-cy, nó thấy có một bà cụ đem mấy bó rau mời mọc mấy người đang chờ mua thuốc. Không ai mua, nó thấy thương nên mua giúp 1 bó…Đó! Làm được dĩa rau đó.
Trên bàn có một dĩa rau bí luộc, một dĩa rau bí xào. Một người bạn vui miệng chọc hai Dĩnh:
-Ông hai lại muốn…mẹ ơi gả thiếp về vườn, ăn bông bí luộc dưa hường nấu canh…Ông bạn cười hí hí. Hai Dĩnh vẫn b́nh thản tiếp tục câu chuyện.
-Ở đất người mà ḿnh nhớ quê ḿnh cũng đâu có sao đâu cà? Nhưng mà thôi, bữa nay ḿnh nói chuyện “ma quỷ” đi. Mấy người có coi cuốn phim Demi Moor đóng chưa? Phim Ghost đó. Ái dà, chuyện phim đâu có ǵ mà mới đâu cà. Người Việt ḿnh biết hết trơn rồi. Như cái ngày Halloween này nè. Có ǵ lạ đâu phải hông?
Người Việt ḿnh tin tưởng là “sinh kư tử quy” phải hông? Sống là sống gửi, thác mới là về. Về với cái nguyên thủy b́nh an, như như bất biến.
Câu chuyện ma quỷ halloween được Hai Dĩnh tiếp bằng một câu chuyện mà người gửi cho Hai Dĩnh quả quyết là có thật. Ông nói “Người ta chết đi sống lại về viết chuyện kể cho bà con nghe. Chuyện có đăng trên báo điện tử.
Dường như không ai tin, Hai Dĩnh tiếp “Ở Việt Nam ḿnh có chuyện Cô Ba Cháo Gà, mấy người có nghe chưa?”
-Có nghe rổi sao?
Hai Dĩnh kể. Chuyện quá dài, xin tóm tắt lại vài đoạn như sau.
“Xin thưa ngay cùng các bạn, tôi là một người đàn ông có một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc, từ lúc thiếu thời cho đến khi kể cho các bạn nghe câu tự chuyện có vẻ huyền bí này. Nhưng thực sự, tất cả đă xảy ra mà diễn tiến đúng như những ǵ tôi sắp kể, không hề có ư thêm bớt, đặt điều….”
Và câu chuyện kể có nhiều đoạn. Xin viết lại đọan “ĐI VÀO CƠI CHẾT” của tác giả vô danh nào đó như vầy:
“Nhưng tôi quên chưa kể cho các bạn nghe về những giây phút đầu tiên khi hồn tôi rời khỏi thân xác. Nó thật là hữu ích và mang tính chất khác thường. Hữu ích, theo ư tôi suy luận, là để cho chính tôi hoặc các bạn, sau này nếu có một lần nào đó, trong giờ phút lâm chung hồn phải ĺa khỏi xác, th́ ḿnh đă biết trước để không bị bỡ ngỡ và làm theo một số qui cách, hoặc chuẩn bị cho một chuyến đi vĩnh cửu, không vướng những phiền bận sau này về một chuyển nghiệp tái sinh.
Như đă kể cho các bạn nghe ở phần mở đầu câu chuyện có vẻ huyển hoặc này. Tôi bị mất trọng lực một cách tự nhiên, rồi gần như không c̣n cảm thấy bất cứ điều ǵ nữa. Nhưng thực sự không hẳn là như vậy. Có nghĩa là tôi vẫn c̣n có riêng ư thức của tôi, vẫn c̣n biết thật rơ rệt tôi là một thực thể đang bị một sức hút vô h́nh cuốn đi thật nhanh và thật mạnh, mạnh đến đỗi tôi tưởng không có ǵ có thể cản lại được. Trong tia nh́n mọi người mọi vật, tôi có thể thấy thấu suốt tất cả mọi thứ được che dấu bằng gỗ, bằng xi măng hay bằng các loại vải vóc y phục trên thân thể mọi người.
Ngay lúc bấy giờ, có khoảng 5 vùng hào quang màu sắc khác nhau với các luồng ánh sáng từ sáu cơi cùng phóng hiện ra ở quanh tôi và dường như vùng ánh sáng nào cũng có một sức hút riêng rẽ, như sẵn sàng để hút lấy tôi và cuốn vào, sau đó sẽ ra sao th́ tôi không được biết. Tôi tự hỏi: "đây là những vùng hào quang và ánh sáng ǵ? Có nên ḥa nhập vào nó?" Măi về sau khi được sống lại, t́m đọc các loại sách thông thiên huyền bí, tôi mới có cơ hội hiểu được ư nghĩa của các hào quang và ánh sáng đó như sau:
-Luồng ánh sáng mờ là của Chư Thiên.
-Luồng ánh sáng màu lục mờ là của A-Tu-La.
-Luồng ánh sáng màu vàng mờ là của loài người.
-Luồng ánh sáng xanh mờ là của loài xúc sanh.
-Luồng ánh sáng đỏ mờ là của loài quỷ.
-Luồng ánh sáng xám mờ khói là của địa ngục.
Riêng tôi lại bay bổng, lửng lơ và thoát đi bằng một tốc độ siêu phàm, trôi ra một không gian biệt lập, chỉ có một bên là bóng tối mênh mông và một bên là dày đặc sương mù, cũng mênh mông không kém. Tôi chới với trong cơi không vô tận.
Tuy không cảm thấy ǵ đáng lo sợ, nhưng cũng có hơi chút quản ngại về những giây phút sắp tới của ḿnh.
Bất đồ, tôi như được một sức mạnh đẩy tới ṿng bên ngoài chung quanh các vị Tŕ minh với vô số các nhóm Không Tiến Nữ (tiên giới). Nào là các vị Không Tiến Nữ của tám chỗ hỏa táng, Không Tiến Nữ của bốn giai cấp ta bà, Không Tiến Nữ của 3 nơi tạm trú, Không Tiến Nữ của 30 vị chí thánh cùng của 80 chỗ hành hương, rồi đến các vị anh hùng, nữ anh hùng, các thiên tướng, các thiên thần bảo vệ đức tin nam nữ, mỗi vị được trang sức với sáu món mang trên người: một tấm phướn to lớn h́nh như làm bằng da người, tàn che và cờ hiệu cũng làm bằng da người. Những vị này vừa đốt mỡ người cho khói bay lên vi vút, vừa mang vô số nhạc cụ và làm cho vang động thiên giới bằng cách khua, đập hay rung các loại nhạc cụ ấy cho chúng phát ra những âm thanh huyên náo, mạnh mẽ đến nhức óc đinh tai. Các vị này cũng nhảy múa theo các nhịp điệu khác nhau. Họ xuất hiện, dường như để nghênh đón những người vừa mới ĺa đời, hiền lương hoặc tội lỗi.
Tôi nh́n thấy vô số con người đă có mặt ở nơi tụ hội này. Họ tuần tự đến đây trước tôi, sau tôi liên tục thật đông đảo, đủ mọi màu da sắc tộc, đủ cả giai cấp lớn bé già trẻ giống như một ngày hội cực kỳ lớn ở trên dương trần. Lần lượt, tất cả mọi người được các vị Thiên tướng nêu trên đón và đưa vào hai ngơ chính: cuốn hút lên không gian chín tầng hoặc lao sâu xuống 7 tầng địa ngục, để rồi sau đó sẽ như thế nào th́ tôi không có cơ hội được biết.
Các luồng hào quang, ánh sáng vẫn liên tục chiếu sáng, nhă nhạc, âm thanh vang động cùng khắp cơi trời. Từng làn gió mát mẻ quyện theo hương thơm ngào ngạt tỏa rộng cùng khắp mọi nơi. Tôi đứng nh́n măi, chẳng thấy ai ngó ngàng chi đến ḿnh, cũng không hề bị cuốn hút vào các luồng ánh sáng ngũ sắc để đi sâu xuống hoặc đi lên một cơi nào đó của tầng trời, tôi đang ở cơi an nhiên tự tại vô cùng, bèn lang thang bồng bềnh xoay chuyển tâm thức về miền tục giới.
Bạn không thể nào tin được hiện tượng hết sức lạ lùng xảy đến cho tôi trong tâm thức như thế này. Đó là, mỗi khi tôi nghĩ đến bất cứ nơi nào, người nào dù c̣n sống hay đă chết, ở trần gian hay âm giới với ước muốn chân thành tôi muốn được giáp mặt hoặc được hiện diện nơi đó, th́ chỉ trong ṿng một "séc-na" ngắn ngủi là tôi đă được toại nguyện tức th́, có nghĩa là, nghĩ đến ai, nơi nào hoặc những ao ước về cảm xúc, ngay lập tức, tôi cảm nhận được liền một cách rơ ràng đầy đủ và trọn vẹn hơn cả lúc thường.……”
-Kể đến đây quư vị có tin được không? Hai Dĩnh nói với mọi người.
-Th́ ông cứ tiếp tục đi. Chuyện tin hay không là quyền của người ta mà.
Ông Hai Dĩnh, tằng hắng và cái, cười múm mím.
-Ai đi đạo-dù là đạo Phật, đao Công Giáo, đạo Cao Đài đều biết đều tin rằng có cuộc sống đời sau. Dân Việt th́ đơn thuần hơn. Có kiêng có lành. Ca dao Việt Nam có câu
“Người trồng hạnh người chơi
Ta trồng cây Đức để đời về sau”
C̣n tục ngữ có câu “Có đức mặc sức mà ăn” có phải vậy hông?
-Ông mới là kỳ cục nha. Cứ hỏi có phải không hoài. Th́ cứ nói đi, nói cho hết cái ư của ông đi.
-Th́ cũng phải có qua lại, đối đáp chớ. Ừ! Th́ chuyện đó tiếp như vầy.
“Trước bối cảnh kinh hoàng như vậy, hồn tôi bỗng lạc vào một vầng sáng màu vàng nhạt mênh mông lai láng. Tai thoáng nghe những âm thanh quen thuộc của mấy chục năm làm người. Tôi lại nh́n thấy xác của tôi trong một căn pḥng hồi dưỡng với năm sáu người mà tôi đă trông thấy họ ở thế giới bên kia. Họ đă chết thật rồi v́ tôi đă thoáng nh́n thấy họ bị cuốn sâu vào từng luồng ánh sáng vô biên, đi măi ngàn năm và không thể trở lại được nơi này, c̣n tôi th́ tự nhiên bị đẩy bật ra khỏi sức hút của những luồng ánh sáng đó, đi phiêu bạt đó đây rồi được phán quan khuyến cáo phải trở lại gấp nơi này để nhập xác.……”
-Nhập xác là hết chuyện rồi.
-Chưa! Ậy, đừng nóng…c̣n nữa. Ông tác giả viết câu chuyện mà ông ta cả quyết là thiệt, là kinh nghiệm của chính ông ta…Ông kết luận với mấy lời có vẻ như là lời khuyên như vầy.
“Đó chỉ là một tai nạn bất ngờ để cho tôi có một cơ hội bằng vàng đi về bên kia thế giới, thăm thú, và t́m hiểu xong rồi lại được trở lại trần gian để đi hết kiếp người.
Tôi thầm cảm tạ ơn trời ở điểm, số tôi chưa đến, c̣n được sum vầy đoàn tụ với vợ con để mà kiểm chứng thêm những hiểu biết về cơi âm luôn luôn mang tính cách bí mật muôn đời. Ngoài điều này ra, cơi phàm trần thực chẳng có ǵ đáng để cho tôi cần phải luyến tiếc đến nỗi chuốc lấy ngàn vạn khổ đau. V́ có mấy ai chịu chấp nhận một sự thật là cuộc sống chính là con đường đang được rút ngắn để trở về, trở về chốn quê hương vĩnh cửu, xóa sạch những vướng vít, nợ nần với thế gian.”
-Hết chuyện.
-Có ǵ mới đâu. Ở VN c̣n nhiều chuyện ly kỳ hơn nữa ḱa. Có người c̣n hướng dẫn người sống nhập hồn người thân đă chết để về nói chuyện với thân nhân nữa.
-Úi, tưởng ǵ. Chuyện đi t́m mộ bằng quả trứng gà đó hả?
-Không. Chuyện này có bằng chứng đàng hoàng mà.
-Chuyện Bác Ba Phi chớ ǵ?
-Nói vậy cũng không phải. Ở Mỹ đây nầy. Có cả tấn hồ sơ về chuyện ông Cayce ở Florida.
-Có chớ sao lại không. Tại ḿnh không tin chớ sao không được. Khi tin th́ “Có th́ có tự mảy lông, không th́ cả thế giới này cũng không” Chèn ơi! Căi với nhau làm ǵ.
-Có căi ǵ đâu. Tại dź chơn giả khó phân cho nên vàng thau lẫn lộn vậy thôi.
-Nói cho cùng th́ …cái quan trọng là ḿnh có sửa ḿnh hay không mà thôi.
-Thôi th́ như thế này. Tôi là người có Đạo. Tôi xin nhắc lại lời của ĐGM Bùi Tuần có một bài giảng về sự chết trong đó có 1 đoạn như thế này: “Tôi biết là có ngày tôi sẽ chết. Mặc dầu tôi không biết sẽ chết ngày giờ nào, nơi nào, cách nào. Chắc chắn tôi phải chết. Đó là một chân lư hết sức rơ ràng và chắc chắn. Chân lư này, không ai đă dạy tôi. Nó nằm ngay trong con người của tôi. Cái chết cũng là một biến cố đụng tới mọi người. Nó là một vấn đề chung. Vấn đề này được coi là hết sức quan trọng. Bởi v́ nó đặt ra câu hỏi:
•Đâu là ư nghĩa cuộc sống?
•Cuộc đời đi về đâu?
•Bên kia sự chết có ǵ không?
Câu trả lời theo lư thuyết có thể t́m được trong nhiều sách, nhất là sách đạo. Nhưng câu trả lời theo cảm nghiệm sẽ thường chỉ hiện lên một cách sống động, khi ta ở bên cạnh những người sắp chết, hoặc chính ta đă có lần thập tử nhất sinh. Những lúc đó, câu trả lời sẽ không phải là một kết luận lạnh lùng của triết học hay của giáo lư. Nhưng sẽ là cái ǵ linh thiêng thăm thẳm chứa trong những cảm t́nh, cảm xúc, cảm động, cảm thương, khi hiện tượng sự chết rập ŕnh sát tới.”
Với tôi th́ ư nghĩa của cuộc sống là ǵ khi cuối cùng cái chết sẽ tới. Ma quỷ đâu có ǵ đáng sợ, hay đáng nói. Thế giới nào sống theo thế giới ấy. Ma quỷ đáng sợ nhất là cái tâm của con người. Đó là sự tị hiềm, ghen ghét, đố kỵ, lưỡng thiệt, ích kỷ…v.v. Cái đó mới đáng sợ. Ư nghĩa của cuộc sống sẽ cao hơn khi những con quỷ đó không c̣n ám ảnh ta nữa. Khi đó thiên đàng là đây, niết bàn là đây, ngay tại cuôc sống này. Và cái chết đâu có ǵ đáng sợ, vả cơi chết sẽ không buốn.
Lê B́nh
Page
1 of 1
Send
this article to a friend.
| Post
your comments on our moderated discussion board. |
|
|
|