Cập nhật liên tục trong ngày, 7 ngày/tuần

Community News
Vietnam
US News
World News
Opinions
Business News
Real Estate News
Family News
Jobs & Career
Health
Resources
Education
Women
Elections
Local News

Calitoday Interview

Science & High Tech News
Sport News
Entertainment
Chuyen Nhat Stories
Nguoi Cuoi Pho Stories



























2007, Năm Của Phụ Nữ? Giới phụ nữ tăng thêm quyền lực chính trị, nhưng vẫn chưa chiếm được ngôi vị hàng đầu
Mai Loan, Feb 11, 2007

Cali Today News - Một trong những sự kiện nổi bật được bàn tán nhiều nhất sau kết quả bầu cử Quốc Hội Hoa Kỳ vào cuối năm qua là việc bà dân biểu Nancy Pelosi, đại diện cho một đơn vị tại thành phố San Francisco của tiểu bang California, được trở thành Nữ Chủ Tịch Hạ Viện, khi phe Dân Chủ do bà lănh đạo đă đánh bại phe Cộng Hoà và giành lại quyền điều hành ở cơ quan lập pháp này.

Đây là một thành tích hi hữu, lần đầu tiên xảy ra trong lịch sử hơn 200 năm lập quốc của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, khi một phụ nữ chiếm được một ngôi vị quan trọng và đầy quyền thế trong hệ thống công quyền tại Mỹ. Theo Hiến Pháp Hoa Kỳ, chủ tịch Hạ Viện đứng hàng thứ ba, chỉ sau tổng thống và phó tổng thống, trong thứ tự lên kế vị cầm quyền nếu như có biến động bất ngờ khiến những người lănh đạo bị truất quyền hay ĺa đời.

Sự kiện này càng nổi bật hơn nữa v́ đối thủ của bà, TT Bush và bộ tham mưu của đảng Cộng Hoà, trước đó đă dùng những lời lẽ chỉ trích nặng nề và thậm tệ để công kích bà trong mùa vận động tranh cử. Họ cho rằng bà là một dân biểu đại diện cho một đơn vị phóng túng tại một thành phố nổi tiếng là phóng túng nhất trên nước Mỹ. Và do đó nếu như phe Dân Chủ lên nắm quyền, bà sẽ là một lănh tụ đẩy đưa đất nước đi vào con đường khuynh tả với những dự luật nghiêng về khuynh hướng phóng túng (hiểu ngầm là bừa băi, thiếu đạo đức). Thế nhưng sau khi kết quả bầu cử đă rơ rệt, TT Bush đă phải tức tốc thay đổi thái độ và lời lẽ, một mặt mời bà đến Toà Bạch Ốc dự tiệc, và đồng thời cũng tuyên bố rằng từ nay nội các của ông sẽ làm việc nghiêm túc với đảng Dân Chủ trong một tinh thần hợp tác lưỡng đảng. Điều này gián tiếp công nhận rằng từ trước tới giờ chính quyền của TT Bush đă xem thường đảng Dân Chủ, không thèm đoái hoài ǵ đến nguyện vọng cũng như những lời góp ư xây dựng của phe đối lập, và phải đợi đến khi bị thất bại chua cay th́ mới chịu xuống nước, giở giọng mềm dẻo để làm hoà.

Sự kiện này cũng dễ hiểu nếu ta biết rằng trong hệ thống phân quyền ở Hoa Kỳ, ngành lập pháp cũng có một sức mạnh đáng kể, và trong nhiều trường hợp, có thể làm lực đối trọng, gây khó khăn không ít cho vị đứng đầu ngành hành pháp là tổng thống, cho dù vị đó là nguyên thủ quốc gia của đệ nhất siêu cường trên thế giới. Người nắm quyền chủ tịch hạ viện hoàn toàn kiểm soát lịch tŕnh nghị sự tại toà nhà này, tức là việc bàn căi hay thông qua những dự luật. Phối hợp với chủ tịch tại thượng viện, hai nhân vật này nắm thực quyền ở ngành lập pháp, có khả năng ảnh hưởng quyết định lên đường hướng và chính sách điều hành đất nước, không những qua những dự luật được thông qua, mà c̣n ở quyết định chuẩn chi cho các ngân sách của mọi ngành trong chính quyền. Với thực quyền nắm hầu bao của các phủ, bộ trong chính phủ, Quốc Hội Mỹ cũng có quyền quyết định ngang hàng với tổng thống trong các chính sách điều hành đất nước, chứ không phải như lời TT Bush gần đây từng tuyên bố hung hăng một cách sai lầm rằng chỉ có ông ta mới là người quyết định (I am the decider.)

Giá như Quốc Hội thuộc cùng phe với ngành hành pháp (như đă xảy ra trong đa số thời gian gần 6 năm qua với TT Bush) th́ vai tṛ của các vị chủ tịch hạ viện và thượng viện thường không được nổi bật lắm v́ Quốc Hội trở thành như một công cụ đóng dấu chuẩn thuận kiểu như “nghị gật” (rubber stamp) tất cả những ǵ ngành hành pháp mong muốn. Tuy nhiên, nếu như Quốc Hội rơi vào tay phe đối lập, như trường hợp xảy ra hiện nay tại Hoa Kỳ, th́ sự thể trở nên khác hẳn.

Quốc Hội không c̣n ngoan ngoăn theo kiểu “gọi dạ bảo vâng” mà bắt đầu tỏ thái độ chống đối nếu như không đồng ư, để từ đó người ta mới bắt đầu để ư thấy rằng quyền hành của vị tổng thống Mỹ không phải là vạn năng hay tuyệt đối. Bởi v́ nếu không có sự đồng ư của bà Chủ tịch Hạ Viện Pelosi th́ chương tŕnh nghị sự của TT Bush trong ṿng hai năm c̣n lại của nhiệm kỳ sẽ chẳng đạt được những điều như ư muốn. Nếu muốn thông qua bất cứ dự luật ǵ, giờ đây chính quyền Bush bắt buộc phải thoả măn một số những đ̣i hỏi của phe Dân Chủ, một điều mà ông Bush và bộ tham mưu của ông đă rất tối kỵ nhưng có may mắn là chẳng bao giờ phải bận tâm trong quá khứ. Tệ hơn nữa, nếu như TT Bush có làm điều ǵ phật ḷng bà Pelosi th́ Hạ Viện do bà kiểm soát có thể sẽ mở nhiều cuộc điều trần về việc làm của các phủ bộ của nội các trong thời gian qua. Mà nếu để xảy ra t́nh trạng “vạch lá t́m sâu” qua các cuộc điều trần nhức nhối này th́ thế nào trong tất cả mọi ngành trong chính quyền, trước sau ǵ cũng ḷi ra vô số sai sót, và từ đó dễ khiến cho dân chúng lên tiếng chống đối và bao lời công kích lên án bắt đầu đổ ập xuống. Chẳng trách nào mà TT Bush, một chính trị gia thường rất tự kiêu v́ luôn nghĩ rằng ḿnh lúc nào cũng đúng và có chính nghĩa, cuối cùng đă phải xuống nước “ca ngợi” bà Pelosi.

Bà Pelosi là nhân vật nổi đ́nh đám nhất với chiến thắng vang dội này. Thế nhưng, nhiều vị nữ lưu khác cũng đạt được nhiều thành công quan trọng không kém. Cuộc bầu cử vừa qua cũng đem lại vinh quang cho hai người phụ nữ khác vào chức vụ quan trọng là nghị sĩ liên bang, đó là các bà Amy Klobuchar ở tiểu bang Minnesota và Claire McCaskill, đại diện cho tiểu bang Missouri. Cũng nhờ chiến công của hai vị tân nghị sĩ này mà phe Dân Chủ giành lại được quyền đa số ở Thượng Viện, một chiến thắng c̣n to lớn và bất ngờ hơn cả chiến thắng ở Hạ Viện. Cũng nhờ ở thành tích này mà con số phụ nữ thành viên trong Thượng Viện được tăng lên con số cao nhất từ trước tới nay là 16 người. Tại Hạ Viện, con số nữ dân biểu là 71 người, cũng là một con số cao kỷ lục từ trước đến giờ.

Chiến thắng của giới “quần thoa” không chỉ giới hạn ở các chức vụ dân cử liên bang. Tại Alaska, bà Sarah Palin thuộc đảng Cộng Hoà được đắc cử chức vụ thống đốc tiểu bang, nâng tổng số phụ nữ nắm chức thống đốc lên 9 người trong tổng số 50, một tỉ lệ cao nhất từ trước tới giờ. Cũng trong cuộc bầu cử vừa qua, ở các quốc hội tiểu bang, chị em phụ nữ cũng tạo được chiến thắng với thêm gần 50 ghế, nâng tổng số lên khoảng 1732 nữ đại biểu trong tổng số gần 7000 người. Điều đáng chú ư là tỉ lệ của phụ nữ giành được chiến thắng vẫn tiếp tục theo đà gia tăng của những năm qua.

Dĩ nhiên với nhiều chiến thắng và thành công nổi bật đó, câu hỏi được nhiều người chú ư nhất vẫn là liệu một phụ nữ Hoa Kỳ có thể đạt được chức vụ tối cao nhất hay không, đó là chiếc ghế tổng thống. Sự xuất hiện của bà Hillary Clinton trên chính trường với cương vị là nghị sĩ liên bang đại diện cho tiểu bang New York trong sáu năm qua đă là đề tài cho nhiều người suy đoán về giấc mơ hay tham vọng chính trị của bà, cũng như là khả năng thành công của bà nếu như quyết định ra tranh cử tổng thống vào cuối năm 2008. Từng là một cựu đệ nhất phu nhân được nhiều người biết tiếng, được thương và nể phục rất nhiều nhưng đồng thời cũng bị lên án và chỉ trích gay gắt, cộng với kiến thức và kinh nghiệm lịch lăm của một luật sư, một chính trị gia, bà Clinton được coi như là một khuôn mặt ăn khách và được biết tiếng nhiều nhất của đảng Dân Chủ. Bà cũng được đánh giá như là một ứng viên sáng giá nhất, với triển vọng cao nhất sẽ giành được chiến thắng trong ṿng bầu cử sơ bộ của đảng Dân Chủ nếu như bà quyết định ra tranh cử. Tuy nhiên, cũng nhiều người lại cho rằng bà Clinton lại có thể bị thất bại trong cuộc bầu cử chính trước ứng viên của đảng Cộng Hoà v́ sự chống đối bà vẫn c̣n mạnh mẽ trong ḷng nhiều giới cử tri bảo thủ, cũng như là quan niệm cho rằng đa số người dân Hoa Kỳ chưa chắc đă dám can đảm chấp nhận một quyết định táo bạo là chọn một phụ nữ lên làm tổng thống.

Có lẽ v́ lư do đó nên bà Clinton đă lửng lơ không tuyên bố rơ ràng trong thời gian qua về ư định của ḿnh, mặc dù có rất nhiều dấu hiệu hiển nhiên chứng tỏ một sự vận động mạnh mẽ và sớm sủa cho một cuộc chạy đua vào Toà Bạch Ốc. Chẳng thế mà bộ máy vận động tái tranh cử vào chức vụ nghị sĩ liên bang đại diện cho New York của bà trong kỳ bầu cử vào cuối năm qua đă hoạt động mănh liệt, gây quỹ thêm cả chục triệu Mỹ-kim từ hàng trăm ngàn ủng hộ viên trên toàn quốc mặc dù ai cũng biết trước là bà sẽ thắng và thắng lớn trước một đối thủ tầm thường của phe Cộng Hoà, và do đó thật sự không cần ǵ phải gây quỹ thêm. Nếu có quyết định gây quỹ thêm th́ chỉ có mục đích là để dành, tích luỹ thêm tiền để sửa soạn cho một cuộc vận động tranh cử lớn hơn và tốn kém hơn sau này, tức là cuộc bầu cử tổng thống sẽ xảy ra trong thời gian ngắn sắp tới. Bởi v́ theo luật lệ vận động tranh cử tại Hoa Kỳ, số tiền c̣n dư trong quỹ của chiến dịch tranh cử nghị sĩ của bà được quyền chuyển sang cho quỹ vận động cho chiến dịch tranh cử tổng thống nếu như bà quyết định ra tranh cử. Và như thế th́ chưa ǵ bà đă có một lợi thế lớn về mặt tài chánh, bứt xa tất cả mọi người với kho bạc kếch xù cả chục triệu đô-la có sẵn, trong khi những người đối thủ khác bên đảng Dân Chủ đang phải lo cật lực chạy đi xin tiền ủng hộ của cử tri.
V́ thế cho nên quyết định mới đây của bà Clinton chính thức lên tiếng là sẽ bắt đầu mở chiến dịch thăm ḍ cho cuộc vận động tranh cử tổng thống (tức là bắt đầu được phép gây quỹ chính thức) đă không phải là một sự ngạc nhiên to lớn v́ hầu như mọi người đều đă tiên đoán trước. Một phần bà phải lên tiếng sớm hơn dự trù có thể là do sự xuất hiện tham dự của nghị sĩ Barack Obama của tiểu bang Illinois, một chính trị gia trẻ gốc da đen, được dư luận gần đây coi như là một khuôn mặt ăn khách và sáng giá của đảng Dân Chủ, chỉ sau bà Clinton. Tuy là một nghị sĩ trẻ (mới đắc cử vào năm 2004), chưa tạo được những thành tích nổi bật hay những kinh nghiệm già dặn đáng nể phục trên chính trường, ông Obama lại có lợi thế là không bị nhiều người thù ghét như bà Clinton. Hơn nữa, ông cũng không bị vướng mắc vào một t́ vết khác dễ bị công kích sau này, đó là đă không có quyết định ủng hộ vào năm 2002 cho phép TT Bush tấn công Iraq như đa số các dân biểu và nghị sĩ đă từng kư tên, trong đó có bà Clinton, bởi lư do đơn giản là ông chưa được đắc cử vào năm đó. V́ giờ đây hầu hết các chính trị gia này đă phải hối hận về quyết định sai lầm này v́ biết ḿnh bị mắc lỡm bởi chiến dịch tuyên truyền tinh vi của chính quyền Bush xào nấu tin tức t́nh báo về kho vũ khí tàn sát quy mô của chế độ Saddam Hussein. Cuộc chiến mất chính nghĩa đó lại đi vào con đường nguy ngập và trầm trọng hơn nữa một phần v́ sự bất tài của ông cựu tổng trưởng quốc pḥng Donald Rumsfeld trong thời gian qua lại càng khiến cho đa số dân chúng Mỹ đă thay đổi thái độ, giờ đây coi đó là một quyết định sai lầm. Nếu như t́nh h́nh nghiêm trọng và tệ hại tại Iraq không cải thiện vào đầu năm 2008 th́ quần chúng Mỹ, vốn không có tính kiên nhẫn và chịu đựng lâu dài, sẽ càng đ̣i hỏi dứt bỏ cương quyết hơn nữa khỏi chiến trường Iraq; và những chính trị gia đă từng ủng hộ giải pháp đánh Iraq như bà Clinton và nghị sĩ John McCain sẽ phải lúng túng không ít để biện hộ cho quyết định của ḿnh trước đây.

Liệu bà Clinton có khả năng được đa số dân chúng Mỹ tín nhiệm vào chức vụ tổng thống hay không? Câu hỏi gây nhiều tranh luận không những trên chính trường Hoa Kỳ mà c̣n lan rộng tại nhiều nơi trên thế giới, bởi lẽ ngôi vị hàng đầu này không những ảnh hưởng lên số mệnh của 300 triệu dân Mỹ mà c̣n phủ trùm lên toàn thế giới, dù muốn hay không, như trường hợp của TT Bush trong ṿng 6 năm qua. Dù ủng hộ hay chống đối bà Clinton, chúng ta sẽ được chứng kiến nhiều màn tranh luận gay gắt và hào hứng trên khắp các diễn đàn truyền thông trong ṿng 22 tháng tới đây.

Điều trớ trêu là Hoa Kỳ, một quốc gia thường tự hào là đứng đầu về truyền thống tự do dân chủ, lại là một quốc gia “chậm tiến” và bảo thủ nhất (hiểu theo nghĩa là cổ hủ, kềm kẹp tự do và thiếu dân chủ) trong lănh vực này. Nếu như đa số dân chúng trong nước là nữ giới, th́ việc bầu chọn một nữ chính trị gia vào chức vụ tổng thống theo thể thức phổ thông đầu phiếu phải được coi như là một chuyện tất nhiên, không có ǵ đáng kinh ngạc hay cần bàn căi. Nếu như đa số sinh viên ngày nay trong các trường đại học ở Hoa Kỳ nghiêng nhiều về phái nữ, th́ con số các chuyên viên như giáo sư, bác sĩ, kỹ sư, khoa học gia v.v. . . với kinh nghiệm và kiến thức sâu rộng hơn chắc chắn phải nặng về phía nữ hơn là nam. Và không có lư do ǵ để ngăn cản phái nữ nắm những chức vụ quan trọng và chỉ huy trong mọi ngành nghề và lănh vực. Điều này giải thích tại sao đă có khá nhiều phụ nữ nắm những chức vụ tối cao như tổng giám đốc (chief executive officer, CEO) của các đại công ty tư bản trong thời gian qua. Trong lănh vực chính trị, cũng đă có những nữ Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện (Sandra O’Connor và Ruth Bader Ginsburg), nữ Ngoại trưởng (Madeline Albright và Condoleezza Rice), và mới đây nhất là nữ Chủ tịch Hạ Viện. Thế th́ tại sao việc có một nữ Tổng thống Mỹ lại là đề tài phải bàn luận hay tranh căi?
Thế nhưng không phải chỉ có Hoa Kỳ, một quốc gia dân chủ lâu đời nhất, lại bị mang tiếng là nặng tinh thần kỳ thị giới tính, xem thường hay kềm kẹp kiến thức và khả năng của phụ nữ. Nước Pháp, một quốc gia vốn nổi tiếng với lư tưởng “Công bằng, Tự do, Bác Ái” (Egalité, Liberté, Fraternité) và văn hoá truyền thống ga-lăng “nịnh đầm” nhất, cũng có một thành tích bảo thủ đáng chê trách tương tự như Hoa Kỳ. Đó là chưa bao giờ có một nữ chính trị gia Pháp được bầu vào chức vụ tổng thống. Ở điểm này, Pháp và Hoa Kỳ đă thua xa các cường quốc Tây phương khác như Anh và Đức. Tại Anh, bà Margaret Thatcher đă được bầu làm Thủ tướng từ năm 1979, một lănh tụ nổi tiếng cầm quyền trong một thời gian dài hơn một thập niên. Tại Đức, một quốc gia nổi tiếng bảo thủ nhất là trong địa hạt cải cách chính trị, bà Angela Merkel cũng đă được lựa chọn làm Thủ tướng kể từ cuối năm 2005. Điều nổi bật hơn nữa là bà Merkel là một nữ chính trị gia theo đạo Tin Lành, giành được ngôi vị tối cao từ trước tới nay coi như thuộc quyền của các lănh tụ đàn ông theo đạo Công Giáo, cũng như là một người bên Đông Đức, bị thống nhất bởi Tây Đức sau ngày sụp đổ của khối Liên Sô, nhưng cuối cùng lại được lên ngôi vị lănh tụ của cả nước Đức.

Nhưng cũng giống như Hoa Kỳ, lần này nước Pháp sẽ có cơ hội chứng minh cho thế giới biết về thái độ và quyết định của đa số người dân trước khả năng đắc cử tổng thống của một phụ nữ. Nhưng chúng ta không phải đợi đến cuối năm 2008 mới biết kết quả v́ cuộc bầu cử tổng thống Pháp sẽ bắt đầu vào cuối tháng Tư năm nay, và ứng viên sáng giá nhất hiện nay là bà Ségolène Royal, đại diện cho đảng Xă Hội, sẽ tranh cử ngang ngửa với ông Nicolas Sarkozy, tổng trưởng nội vụ và là ứng viên đại diện cho phe hữu, thuộc đảng UMP.

Trong một chừng mực nào đó, con đường đi đến điện Elysée (phủ tổng thống Pháp) của bà Ségolène Royal cũng đầy chông gai và khơi dậy nhiều tranh căi gay cấn, hồi hộp không thua ǵ con đường đi đến Toà Bạch Ốc của bà Hillary Clinton, tuy có hơi khác biệt đôi chút. Nếu như bà Clinton được sự ủng hộ của đa số trong đảng Dân Chủ (nhờ vào thành phần khuynh tả và phụ nữ) nhưng có thể chưa đạt được sự ủng hộ của đa số cử tri Mỹ trên toàn quốc, th́ trường hợp của bà Royal lại trái ngược. Lúc bà mới đ̣i ra tranh cử trong nội bộ để đại diện cho đảng Xă Hội, sự chống đối tăng cao, nhất là trong hàng ngũ các cấp lănh đạo của đảng. Nhưng cuối cùng th́ bà cũng đánh bại những tên tuổi kỳ cựu hơn, một phần v́ sự ủng hộ của toàn thể dân Pháp giành cho bà c̣n cao hơn là tỉ lệ ủng hộ trong đảng Xă Hội. Thật vậy, các cuộc thăm ḍ dân ư ở Pháp đă cho thấy sự thay đổi khá đột ngột trong cảm t́nh của dân chúng giành cho bà Royal. Trước ngày bà chính thức được đảng Xă Hội đề cử, ông Sarkozy được 53% cử tri Pháp ủng hộ so với 47% giành cho bà Royal. Nhưng sau khi bà thắng cuộc trong nội bộ đảng, sự khác biệt đă đảo ngược: mức ủng hộ cho bà Royal tăng lên thành 51% trong khi ông Sarkozy bị tụt xuống c̣n 49%. Tờ nhật báo lớn ở Pháp là France Soir đă gọi hiện tượng này là “cơn sóng thần Royal” (Tsunami Royal). Những h́nh ảnh về đời tư khá ly kỳ và hấp dẫn của bà xem chừng như đă không làm giảm uy tín th́ chớ mà c̣n làm cho tiếng tăm của bà nổi tiếng thêm hơn. Đă từng giữ chức tổng trưởng trong thời Tổng thống Mitterand trước đây, bà là một chính trị gia kỳ cựu, tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (Ecole Nationale d’Administration, ENA) nổi tiếng của Pháp. Bà lập gia đ́nh và có 4 mặt con với ông Francois Hollande, hiện là Chủ tịch đảng Xă Hội Pháp, nhưng không thèm làm giá thú. H́nh của bà đi nghỉ hè chụp ở băi biển trong bộ đồ tắm bikini được đăng trên các tờ báo ở Pháp cho thấy một thiếu phụ 54 tuổi đă sinh đẻ 4 lần nhưng xem chừng như vẫn c̣n rất bắt mắt, đáng tự hào. Chính yếu tố “tài sắc vẹn toàn” này đă thúc đẩy cử tri bên đảng Xă Hội cuối cùng quyết định chọn bà Royal để mong giành lấy thắng lợi, sau khi đă phải chịu đựng 12 năm dài dưới thời tổng thống Jacques Chirac của phe hữu.

NHỮNG CON SỐ ĐÁNG NGẠC NHIÊN

Như đă nói ở trên, Hoa Kỳ và Pháp, hai cường quốc kỹ nghệ tiên tiến với những truyền thống dân chủ lâu đời, lại là những quốc gia “chậm tiến” nếu so với những quốc gia Tây phương khác như Anh và Đức. Tệ hơn nữa, nếu so với nhiều nước khác, nhất là tại Á Châu vốn nổi tiếng với truyền thống “trọng nam khinh nữ”, hai nước Mỹ và Pháp c̣n thua xa đến phải xấu hổ. Tại Do Thái, bà Golda Meir, một trong những người được coi là “khai quốc công thần” của quốc gia này, đă liên tiếp nắm nhiều chức vụ từ tổng trưởng lao động, rồi ngoại trưởng và cuối cùng là thủ tướng từ năm 1969 đến 1974 trong những năm dầu sôi lửa bỏng của nước này. Bà là một lănh tụ cứng rắn được báo giới phong tặng là “nữ lưu sắt thép” (Iron Lady) trên chính trường từ nhiều năm trước khi từ ngữ này được dùng để mô tả bà Margaret Thatcher sau này.

Tại Ấn Độ, bà Indira Gandhi cũng lên nối nghiệp cha, được chọn làm thủ tướng, từ năm 1966 và cầm quyền trong một thời gian dài cho đến ngày bị ám sát vào năm 1984. Cũng tại một quốc gia nặng tinh thần “trọng nam khinh nữ” cực đoan khác là Hồi Quốc (Pakistan), bà Benazir Bhutto cũng được bầu làm thủ tướng vào năm 1988, sau đó bị lật đổ bởi một một số tướng lănh quân phiệt, và rồi được tái đắc cử thủ tướng lần thứ hai vào năm 1993. Bà Bhutto là người phụ nữ đầu tiên nắm được chức vụ lănh đạo một quốc gia Hồi-giáo.

Tại vài nước ở Đông Nam Á như Phi Luật Tân, nữ tổng thống hiện nay là bà Gloria Macapagal Arroyo, chưa kể trước đó một nữ tổng thống khác là bà Corazin Aquino, người phụ nữ đă có công lật đổ được chế độ độc tài lâu đời của tổng thống Ferdinand Marcos vào năm 1986. Tại Miến Điện, đảng của bà Aung San Suu Kyi đă thắng cử tại quốc hội vào năm 1990 để có thể đưa bà vào chức vụ thủ tướng, nhưng đă bị các tướng lănh trong chính phủ quân phiệt phủ nhận và giam lỏng bà từ đó đến nay.

Bước sang một vùng đất khác cũng nổi tiếng với truyền thống nặng tự ái nam tính (machismo) là Nam Mỹ, nhiều người sẽ ngạc nhiên khi thấy trong số các vị tổng trưởng quốc pḥng tại các quốc gia này như tại Ecuador, Uruguay, Á Căn Đ́nh (Argentina), có khoảng 1/3 là phụ nữ. Một trong những người đó là bà Michele Bachelet, tổng trưởng quốc pḥng tại Chí Lợi (Chile) trước khi được bầu làm tổng thống vào năm 2005. Tại Pháp, bà Michele Alliot-Marie cũng là nữ tổng trưởng quốc pḥng đầu tiên của quốc gia này.

Bước sang ngành lập pháp, Hoa Kỳ và Pháp cũng c̣n thua xa khá nhiều quốc gia khác trong lănh vực đề cao hay tôn trọng vai tṛ của phụ nữ trong chính quyền. Thật vậy, với chiến thắng của hai nữ tân nghị sĩ là các bà Amy Klobuchar và Claire McCaskill trong kỳ bầu cử vào tháng 11 vừa qua, Thượng Viện Mỹ hiện nay có 16 nữ nghị sĩ trong tổng số 100. Tại Hạ Viện, với tổng cộng 71 nữ dân biểu trong tổng số 435, tỉ lệ coi như tương đương với 16% bên Thượng Viện. Tỉ lệ này cao hơn nhiều so với quốc hội nước Pháp, chỉ có 12,2% (70 trên tổng số 574). Chính v́ khiếm khuyết lộ liễu này, tại sao phụ nữ chiếm hơn 50% dân số nhưng chỉ có hơn 12% được bầu vào chức vụ dân cử, nên quốc hội Pháp sau này đă thông qua một số đạo luật mới đ̣i hỏi các đảng phái tại Pháp phải đưa ra các danh sách ứng viên phản ảnh đúng tỉ lệ của người dân, tức là có khoảng 50% là ứng viên phụ nữ, bằng không th́ sẽ bị phạt vạ. Thế nhưng đến khi kiểm soát lại sau những cuộc bầu cử mới nhất, cả hai đảng lớn là UMP (khuynh hữu) và đảng Xă Hội đều vi phạm luật này v́ không hội đủ ứng viên nữ, và mỗi đảng đă phải đóng tiền phạt trên 5 triệu đồng Euros.

Điều ngạc nhiên đến gần như nực cười là tỉ lệ của phụ nữ trong quốc hội tại hai quốc gia dân chủ tiên tiến là Mỹ và Pháp c̣n thua xa cả các quốc gia cộng sản c̣n lại trên thế giới là Cuba, Việt Nam, Trung Cộng và Bắc Hàn. Đây không phải là sơ sót nhầm lẫn của kẻ viết bài này hay là luận điệu tuyên truyền của các quốc gia độc tài này mà chính là thống kê chính thức của một tổ chức mang tên là Liên Hiệp các Quốc Hội trên thế giới (Inter-Parliamentary Union IPU). Được thành lập từ năm 1889, đặt trụ sở tại thành phố Geneva, Thuỵ Sĩ, hiện nay gồm có 140 thành viên là quốc hội của các quốc gia liên hệ, tổ chức IPU này có mục đích tạo một nhịp cầu liên lạc giữa các quốc hội liên quốc gia, đồng thời tranh đấu cho một nền hoà b́nh và hợp tác thân thiện giữa các sắc dân trên thế giới. Thống kê mới cập nhật vào cuối tháng 11 năm 2006 đă liệt kê danh sách 185 quốc hội trên thế giới theo thứ tự với tỉ lệ tham gia của phụ nữ cho thấy những con số đáng giật ḿnh, chắc chắn gây nhiều ngạc nhiên to lớn cho nhiều người (muốn biết thêm chi tiết, xin vào trang web http://www.ipu.org/english/Whatipu.htm).

Quốc gia đứng hàng đầu trong danh sách làm nở mày nở mặt giới phụ nữ lại là một nước Phi Châu nghèo đói. Đó là Rwanda với 39 nữ dân biểu trên tổng số 80, đạt tỉ lệ gần 49%. Sau đó là các nước Bắc Âu nổi tiếng với truyền thống cấp tiến cao độ như Thuỵ Điển, Na Uy và Đan Mạch (từ 45% đến 37%). Cuba chiếm hạng 7 với tỉ lệ 36% (219 nữ dân biểu trên tổng số 609). Việt Nam chiếm một vị trí cũng đáng nể ở hạng thứ 19 với tỉ lệ 27,3% (136/498). Ở hạng thứ 41 là Trung Cộng với tỉ lệ 20,2% (604/2985) và kế đến, hạng thứ 42 là Bắc Hàn với tỉ lệ 20,1% (138/687). Hoa Kỳ lẹt đẹt theo sau ở hạng 60 với tỉ lệ khoảng 16%, c̣n Pháp th́ tệ hơn nữa, ở thứ hạng 72, với tỉ lệ 12,2% (70/574). Tệ nhất là các quốc gia Ả Rập với tỉ lệ 0%, tức là không có một phụ nữ nào được bầu vào quốc hội của những nước như Saudi Arabia, Bahrain, Kuwait hay Tiểu Vương Quốc Ả Rập.
Đọc qua những con số thống kê kể trên, nhiều người sẽ có phản ứng b́nh phẩm rằng thật ra những nữ dân biểu trong các quốc hội của những chế độ độc tài cộng sản như Cuba, Việt Nam, Trung Cộng và Bắc Hàn chỉ là những thành phần “nghị gật” làm công cụ trang điểm cho các chế độ này chứ không có thực quyền đúng nghĩa của một vị dân cử đại diện cho dân. Điều này cũng đúng và cũng là một đề tài đáng bàn luận thêm, v́ sẽ có nhiều người cũng chỉ trích là các dân biểu Mỹ (nhất là thuộc phe thiểu số như của đảng Dân Chủ trong 6 năm qua) cũng chẳng có thực quyền v́ đă bị phe đa số đảng Cộng Hoà và Toà Bạch Ốc thao túng và xem thường. Dẫu sao đi nữa th́ người ta cũng phải công nhận rằng ở mặt trận tuyên truyền, các chế độ cộng sản cũng rất ma mănh, tạo được một bề ngoài sáng giá để ít bị chỉ trích. Điều này khiến nhiều người nhớ lại thời c̣n chiến tranh Việt Nam, khi các chính phủ ở hai thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà đều không có một vị nữ lưu nào được bổ nhiệm vào chức vụ tổng, bộ trưởng. Trong khi đó, ở cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam th́ bà Nguyễn Thị B́nh được đi đây đi đó (nhất là tại Pháp) với tư cách là một bộ trưởng để làm cái loa tuyên truyền đánh bóng cho cái chính phủ bù nh́n do Hà Nội dựng lên, tạo một tác động tâm lư khá quan trọng để giành ảnh hưởng trên chính trường thế giới lúc bấy giờ. Âu cũng là một bài học quư giá cho mặt trận tuyên vận.

Trở về với chủ đề chính là sức mạnh của phụ nữ trên chính trường, sau khi đă đạt được thành công ở mọi địa hạt khác từ thể thao, kinh tế, thương mại, khoa học, v.v. . ., năm 2007 quả thật đánh dấu những thay đổi đáng chú ư nhất. Tiêu biểu nhất là bà Nancy Pelosi, với cương vị là Chủ Tịch Hạ Viện, nắm quyền đa số với những chủ trương và đường lối gần như hoàn toàn đi ngược lại với chính quyền Bush, chắc chắn là người dân sẽ được dịp chứng kiến những màn so tài âm thầm hay lộ liễu để từ đó có thể rút ra những đánh giá về khả năng và thành tích của các nữ lănh tụ trên chính trường Hoa Kỳ. Riêng tại Pháp, cuộc bầu cử tổng thống bắt đầu vào tháng Tư năm nay sẽ là một cơ hội để đánh giá quyết định và lựa chọn của đa số cử tri, sau khi được dịp chứng kiến sự so tài giữa bà Ségolène Royal của đảng Xă Hội với ông Nicolas Sarkozy của đảng UMP.
Nói theo ngôn ngữ phổ thông thời nay, chúng ta cũng chỉ đành phải ngồi chờ xem. (wait and see).

Mai Loan
Houston, Texas 10 tháng Hai 2007
Chú thích:
(Go to website http://www.spiegel.de/international/spiegel/0,1518,459163,00.html to download pictures)


Page 1 of 1

Send this article to a friend.