Niềm vui ghé thăm nhà
NGUYỄN THƠ SINH, Aug 08, 2009
Lời ṭa soạn: Trên các phương tiện truyền thông Mỹ-Việt gần đây đă đưa tin về “Hành tŕnh xuyên bờø” của một người Việt là anh Nguyễn Thơ Sinh, như tên gọi Project của anh là: “Shore to Shore” để nói lên tấm ḷng biết ơn nước Mỹ và người dân Hoa Kỳ. Qua đó, anh cũng tỏ ḷng tri ân Quân đội Hoa Kỳ, mà chính anh cũng là môt cựu quân nhân.
Trên hành tŕnh ngàn dặm từ Jacksonville- Florida về đến Fort Worth Texas, ngày thứ 43 của hành tŕnh gian khổ nhưng đầy ư nghĩa này, anh Nguyễn Thơ Sinh và người bạn đồng hành David Dominguez đă ghé thăm báo Trẻ, dùng bữa trưa với anh chị em toà báo trong t́nh thân, sự thấu hiểu và chia sẻ về ư nghĩa việc anh đang làm.
Chúng tôi nhận được bài viết: “Niềm vui ghé thăm nhà” do anh Nguyễn Thơ Sinh gởi về ṭa soạn, như một món quà bất ngờ gởi tặng anh chị em ṭa soạn. Bài viết chân t́nh như chính con người và phong độ của anh.
Sáng sớm ngày 21 tháng 7 năm 2009, tôi và anh bạn lái xe David Dominguez khởi hành một ngày mới bằng một niềm vui thật khó diễn tả. Trước đó chúng tôi đă nh́n thấy bảng chỉ đường cho biết thành phố Dallas c̣n cách xa chừng 39 miles, nhưng càng đến gần Dallas, trong ḷng chúng tôi càng trỗi lên những cảm xúc thật thân yêu, giống như người Mỹ hay nói: Home Sweet Home!
Khi chỉ c̣n vài dặm nữa là chúng tôi đi được 1,000 dặm, cảm giác của tôi vừa vui vừa mệt lử. Tôi nghĩ có thể do đường đi bây giờ đă không c̣n bóng râm che mát. Nhưng cũng có thể là do ảnh hưởng tâm lư. Chưa bao giờ tôi mong được gặp lại người thân như trong lúc này. Nh́n vào đôi mắt David, tôi đọc được cảm giác phấn khích biểu lộ rất rơ. David nói với tôi hoài: Sinh này, bạn chỉ c̣n đi vài bước chân nữa thôi là về đến nhà rồi. Tôi nghe nhưng chỉ biết cười, trong ḷng chộn rộn bao nhiêu là sung sướng. Mệt đó nhưng mà vui.
Qua đến ngày 22 tháng 7, đó là một ngày thật xúc động khi tôi được nghe tiếng nói của anh Hoàng Mai Đạt từ California gọi hỏi thăm. Rồi tôi được báo Dallas Morning News gọi điện thoại muốn viết về Hành Tŕnh Xuyên Lục Địa. Tôi kể lại cho David nghe. Anh liền nhoẳn miệng cười vui vẻ. Ánh mắt của chúng tôi không giấu được niềm vui sướng. Kế đến là sự kiện nổi bật nhất trong ngày. Chúng tôi gọi điện thoại cho báo Trẻ và được tiếp đón rất nhiệt t́nh. David và tôi hoàn toàn bất ngờ trước sự thăm hỏi rất chu đáo của anh chị em tại ṭa soạn. Tuy rất bận rộn, anh chị em vẫn có một bữa cơm thân mật dành cho chúng tôi. Điều này đă chinh phục t́nh cảm của anh bạn lái xe David hoàn toàn. Trước khi rời ṭa soạn, anh em tôi c̣n được tặng hai phong b́, giúp nâng tổng số tiền quyên góp tính cho đến thời điểm này tăng từ $1,600.00 lên $2,000.00
Hôm thứ năm, ngày 23 tháng 7, chúng tôi đă bỏ lại 2 Thành phố Dallas và Grand Prairie sau lưng ḿnh. Trong khi vẫn c̣n đang vui v́ sắp về đến nhà, chúng tôi liên tiếp nhận được điện thoại của Đài truyền h́nh NBC kênh số 5 của TP Fort Worth và báo Fort Worth Star-Telegram. Sau đó có cả tin của báo Bút Việt. Khi được biết chú Lập là một cây bút quen thuộc, khiến tôi càng vui hơn. Cứ thế, càng lúc, trong ḷng tôi càng dâng lên những cảm xúc thật khó diễn tả. Tôi vừa vui mà cũng rất lo. Nói thật t́nh, chưa bao giờ tôi thấy ḿnh quan trọng như thế này. Tuy không c̣n xa lạ với cảm giác được những tờ báo và những đài TV của các thành phố khác đón tiếp, nhưng với báo và đài TV của địa phương nơi ḿnh sống, tự nhiên tôi cảm thấy rất ngại. Xét kỹ lại, tôi chỉ là một cư dân của Thành phố Fort Worth, rồi chẳng lẽ chỉ v́ chuyến đi bộ này mà tôi trở thành một con người hoàn toàn khác hẳn hay sao (?)
Ngày 24 tháng 7, hai chúng tôi tạm thời ai về nhà nấy để nghỉ ngơi. Trước đó David và tôi được báo Fort Worth Star-Telegram phỏng vấn và chụp ảnh. Tôi chưa bao giờ thấy tờ báo nào chụp ảnh kỹ như thế cả. Rốt cuộc trên mặt báo chỉ có 1 đến 2 tấm ảnh xuất hiện, nhưng không nh́n thấy h́nh của David, tôi cảm thấy thật là tiếc. Thế mà họ chụp h́nh David và tôi có đến cả mấy chục kiểu (mất gần một giờ). Sau khi xong việc với báo Fort Worth Star-Telegram, tôi liền đến Bệnh viện Cựu Chiến Binh (VA Hospital) để khám chân. Sau khi xem xét và khám nghiệm, Bác sĩ Cecilia Karl đă nói ngay: Tại sao cậu lại để đôi chân nhiễm trùng đến nỗi này. Tôi chỉ biết cúi đầu im lặng. Dù sao th́ cũng là lỗi tại tôi trước đó v́ đă không chịu nghe lời mọi người khuyên là tôi cần đi giày tennis, thay v́ đi những loại giày dép mỏng mảnh khác. Bác sĩ Karl khám chân tôi rất kỹ rồi đề nghị giới thiệu tôi với bác sĩ chuyên khoa chân (podiatrist) v́ bà thấy các móng chân của tôi bây giờ đă bị nhiễm trùng và bong ra gần hết. Nh́n hai bàn chân sưng tấy, bác sĩ nói tôi cần ít nhất là 2 tuần nghỉ ngơi để đôi chân có thể lành hẳn trở lại. Bà lắc đầu khi nh́n tôi, nửa muốn trách nhưng nửa lại không nỡ. Cuối cùng bà đề nghị ghi toa thuốc giảm đau Oxycodone nhưng tôi chỉ xin loại nhẹ hơn. Với thuốc Oxycodone, một loại thuốc có khả năng gây nghiện, số lượng thuốc chỉ được phát trong một ít ngày. Tôi nói với bà rằng tôi c̣n một nửa cuộc hành tŕnh. Hiểu được hoàn cảnh, bà liền ghi toa cho tôi hai loại thuốc giảm đau đủ cho ba tháng (gồm Etodolac 500 mg và Tramadol 50mg). Bà ghi toa thuốc trụ sinh Augmentin 875/125mg cho tôi trong ṿng 10 ngày. Cẩn thận hơn, bà yêu cầu tôi chụp X-quang để kiểm tra xương bàn chân có bị rạn nứt hay không. Rồi nh́n bàn chân lở loét của tôi, bà nói tôi cần được tiêm một mũi thuốc ngừa uốn ván (tetanus). Sự chăm sóc tận tâm của bà, tôi cảm thấy thật xúc động. Cuối cùng bà nói bà biết việc tôi làm. Bà rất cảm mến và muốn được ủng hộ tôi một đôi giày. Đến lúc này th́ tôi thật sự rất xúc động.
Sau mấy ngày cuối tuần nghỉ ngơi, sáng 28 tháng 7, 2009; tôi ghé Bệnh viện để chụp X-quang hai bàn chân. Sau ba ngày uống thuốc trụ sinh, chân tôi đă hết sưng. Tuy nhiên cảm giác tê tê vẫn c̣n. Vài anh bạn quen nói rằng tôi đă đi bộ cả ngàn dặm, lại không chịu nghỉ ngơi, hai bàn chân nhất định sẽ c̣n phải tê trong ṿng mấy ngày nữa. Cùng ngày, tôi ghé thăm tiệm tạp hóa của một người bạn tên Vũ Khánh Hưng. Trước đó vợ chồng Hưng đă ủng hộ tôi rất nhiều, giờ th́ anh lại ủng hộ tôi bằng cách mua tất cả những tờ báo của Fort Worth Star-Telegram để tặng tôi. Tại đây, tôi t́nh cờ gặp một người quen là nhân viên của Texas Lottery tên Jeannie Bishop. Chị nhận ra tôi ngay. Chị nói khi chị đọc báo là chị biết liền đó là tôi. Chị háo hức nghe tôi kể chuyện. Chị c̣n ủng hộ tôi $26.00 và nói rằng chị muốn quyên tặng nhiều hơn những chỉ có ngần ấy. Rồi chị tặng 2 chiếc mũ cho David và tôi. Hành động của vợ chồng anh Hưng và của chị Jeannie đă cảm động tôi thực sự.
Nh́n chung th́ t́nh h́nh sức khỏe của tôi hiện nay khá tốt. Tôi ngủ nhiều hơn b́nh thường. Anh trai tôi nói có thể tôi ngủ nhiều v́ tôi đi nắng quá lâu nên cơ thể cần được nghỉ ngơi để bù lại. Tôi ăn uống rất ngon miệng. H́nh như món ăn nào cũng ngon; từ rau luộc, canh mồng tơi nấu tôm khô, cho đến măng kho thịt. Các anh chị em, các cháu trong nhà hỏi tôi thèm món ǵ họ sẽ nấu cho tôi ăn nhưng tôi không nghĩ ra được món nào. Lúc đi đường, tôi thèm cơm Việt Nam và nghĩ ra đủ các món ăn thuần túy quê hương. Nào là canh khoai sọ, canh chua măng, cà pháo chấm mắm tôm, thịt heo nấu đông, thịt gà kho sả, canh khổ qua, cá trê kho, canh hẹ nấu tàu hũ, chuối xào ốc, trứng rán, mắm ruốc xào thịt ba rọi, canh khoai tây hầm xương, đậu đũa xào, rau xà lách trộn giấm... Nhưng bây giờ th́ tôi quên hết. Tôi chỉ nói, thôi nhà nấu món ǵ tôi ăn món đó.
Khi viết những ḍng chia sẻ này cùng bạn đọc, tôi nghĩ đến David Dominguez, một người bạn gốc Mexico đă cùng chia sẻ những gian nan vất vả với tôi trong cuộc Hành Tŕnh Xuyên Lục Địa này. Mỗi lần tiếp xúc với các báo, đài, tôi đều muốn có sự xuất hiện của anh trên mặt báo chung với tôi Ít nhất đây sẽ là những ủng hộ tinh thần mà anh rất xứng đáng được ghi nhận. Nhưng báo chí thường chỉ nhắc đến tên anh chứ ít khi có ảnh chụp. David không hề có bất cứ một suy nghĩ nào cho thấy anh bị bỏ quên. Ngược lại, David luôn nói với tôi: “Cảm ơn Sinh, bạn đă cho tôi một cơ hội được hiểu thêm về đất nước Hoa Kỳ cũng như giúp tôi được thể hiện ḷng tri ân của một người di dân.” V́ thế, với tất cả niềm mong ước của ḿnh, tôi thành thật xin phép ṭa soạn hăy cho phép tôi được gởi đến độc giả những h́nh ảnh của anh bạn David Dominguez trong số báo này. Tôi mong rằng anh sẽ rất vui khi cầm tờ báo Việt Nam có h́nh của ḿnh. Anh sẽ rất tự hào khi đưa tờ báo ấy cho cô bạn gái Kathy của ḿnh.
Cũng qua báo Trẻ, tôi xin được cảm ơn tất cả mọi người, các anh chị em, các cháu trong gia đ́nh, những cô, chú, bác người Việt, các vị có tấm ḷng hảo tâm, và các bạn đọc của quư báo đă giành cho chúng tôi những t́nh cảm thật cao đẹp. V́ thế, nửa cuộc hành tŕnh c̣n lại, tuy c̣n dài, nhưng chúng tôi tin chắc ḿnh sẽ thực hiện được. Cám ơn báo Trẻ đă giành cho chúng tôi những ưu ái thật xúc động Đây chính là nguồn sức mạnh để chúng tôi tiếp tục tiến về phía trước, hoàn tất sứ mệnh Hành Tŕnh Xuyên Lục Địa để bày tỏ ḷng tri ân đối với đất nước Hoa Kỳ cũng như tôn vinh những người lính đă bảo vệ và chiến đấu cho lư tưởng tự do của đất nước này.
NTS
Page
1 of 1
Send
this article to a friend.
|